Bình luận

p/s: Bạn này cách đây 2 năm có viết 1 cfs nhưng ko nhớ số bn, bạn ấy đại loại là cũng bất lực trong cuộc sống do gia đình nghèo, mẹ mất do tai nạn, bạn gửi cfs hồi đó đc nhiều người động viên, an ủi, cũng từ ấy có 1 anh chị nào đó đã liên lạc đc với bạn và cho bạn ấy đc 1 công việc. Từ ấy bạn ấy tự nuôi đc bản thân, ra trường tự lo được cho công việc...v...v...giờ bạn ấy đã tốt nghiệp rồi mọi người à, ko những vậy còn tốt nghiệp ra trường đợt sớm nữa :) Chúc mừng bạn :)
Anh còn đc ăn xôi sáng để đi học Chứ em có đâu.Nhịn ăn sáng ấy Cơ mà chúc mừng anh nhé.Thấy anh bằng giỏi ra trường rồi mà e lại nghĩ đến mình,k biết có ra đc trường k :3
Con lớn rồi mẹ ạ! Con đã có thể tự lập, tự kiếm ra đồng tiền. Con k còn lo sợ người ta đưa con đi đâu mất khi lần đầu đi xe khách mà k có mẹ. Gái mẹ giờ đây đã đủ tự tin và mạnh mẽ mà đối đầu với những bão giông của dòng đời, dòng người. Có lẽ mẹ sẽ k đọc được những dòng này đâu. Nhưng thật lòng con muốn nói mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất. Đọc bài này làm mình rất xúc động. Thật sự xúc động
Cố lên anh nhé, bênh anh luôn có bố và em trai, cả mẹ anh nữa. Mẹ vẫn luôn ở đó dõi theo từng bước anh đi. Anh tốt nghiệp bằng giỏi cơ mà, em nghĩ anh sẽ thực hiện được ước mơ của mình thôi ??
Nửa đêm đau bụng con nôn, Ôm con mà cứ bồn chồn lắng lo, Lòng đang thì rồi tơ vò, NEU conf đăng cho một bài, Hoà vào tâm trạng của Ai, Nên lại tóm tắt bằng vài câu thơ. ........................ Hôm nay con đã ra trường, Mẹ yêu đang ở thiên đường thấy chăng? Nhập học mẹ đã dặn rằng, Nhà mình khốn khó, đâu bằng người ta, Nhưng con đừng có lo xa, Mẹ sẽ vay vốn để mà cho con, Nhớ ngày đầu tựa chim non, Xa nhà lên phố vẫn còn lơ ngơ, Cái gì cũng mới đang chờ biết sao, Nhớ ngày nuốt cái bánh bao, Mỳ tôm, xôi tạm để vào học kia, Năm, mười, bảy mãi thế kia, Cái ngày tiết kiệm con chia từng hào, Nhớ lúc mẹ hỏi biết bao, Học hành, ăn ở thế nào tốt không? Nhớ ngày mưa gió, bão giông, Đạp xe để kiếm từng đồng làm thêm, Nhớ lắm từng sợi phở mềm, Của cô chủ quán bán đêm để phần, Nhớ lắm cái đứa bạn thân, Và nồi cơm nguội những lần để cho, Để rồi con đã tự lo, Còn biết tiết kiệm gửi cho gia đình, Nhìn thằng em út nhà mình, Con về mắt nó lung linh đợi quà, Nhớ lúc bố mẹ lệ nhoà, Khi con kể chuyện phồn hoa thị thành, Cuộc sống luôn phải cạnh tranh, Con kể dự định để dành tương lai, Con từng mong cũng như ai, Chụp ảnh kỉ yếu cùng vài người thân, Bố, mẹ, em được một lần, Nhìn con mặc áo cử nhân thôi mà, Tốt nghiệp nhìn thấy người ta, Gia đình bè bạn mang hoa chúc mừng, Con như lạc ở giữa rừng, Cầm bằng ngấn lệ dưng dưng một mình, Bởi bố thì bận công trình, Em làm bài của học sinh giữa kì, Bạn thân cũng chẳng thể đi, Mẹ yêu thương nhớ ước gì ở đây, Mẹ hiền nơi ấy trời mây, Hãy vui bởi chính phút giây mẹ chờ, Sinh thời mẹ đã ước mơ, Con trai của mẹ bây giờ thành công, Trụ cột xứng đáng đàn ông, Nhưng còn nợ mẹ đoá hồng mẹ ơi!!!!!!!!!!!!