Bình luận

"Anh biết em hận anh nhưng đứa bé không có tội xin em cứu mẹ con cô ấy." Đọc tới đây là t có thể đoán ra đoạn đằng sau rồi! Chắc chắn không có dấu phẩy :)
Tóm tắt là 3 ng là bạn thân với nhau, hai người này yêu nhau, trải qua sóng gió cưới nhau. Chị vợ khó có con. Cô bạn thân thay c vợ cho a chồng đứa con. C vợ buông tay. A chồng lấy c bạn thân. Lúc c bạn thân này sanh, c vợ là ng đỡ đẻ. Hết chuyện. Kết luận: đừng bao h tin bạn thân. Ok?
Sau khi đọc những cfs, dặn chồng tương lai, anh ơi, anh đừng xuất hiện sớm quá, cứ từ từ thôi anh. Em cứ toàn thấy yêu nhau biết bao nhiêu năm lại không đến được với nhau, em buồn lắm. Từ nay em sẽ không đọc cfs nữa, nghe lời ?
E thấy chị sai quá sai rồi ấy . Nếu đã yêu a ấy đến như vậy sao ngay từ đầu chị k cố gắng hy sinh 1 chút vì gd. Chị bỏ bê a nên a mới thế mà . Ngay cả nếu là e . Có yêu thương bao dung đến mấy cũng k chịu nổi sự cô đơn như chị từng mang lại cho a ấy . Chuyện qua lâu rồi thì cố gắng sống tốt hơn chị nhé
Chị đáng thương và cũng đáng trách. Lẽ ra đã có gia đình nên hi sinh cv một chút,hi sinh bản thân một chút,buông bỏ một chút,lo lắng cho sức khỏe bản thân và gia đình một chút thì có lẽ mọi việc đã ko diễn ra ntn. Dù sao cũng mong chị nhiều sức khỏe để cống hiến vs nghề và sống hạnh phúc. Một bài học lớn cho người trẻ về gia đình và sự hi sinh.
Có một thống kê ở mỹ rằng khi một cặp vợ chồng bị mất đứa con thì tỉ lệ ly hôn của cặp vợ chồng đó vào khoảng 72%. Vì vậy nên ta cũng chẳng thể trách được ai khi không là người ở trong câu chuyện được.
Đừng gọi cô bạn đó là bạn thân nữa chị, có hàng ngàn, hàng vạn đàn ông trên đời sao nhất thiết phải là chồng chị, sao cứ phải cướp hạnh phúc của người thân thiết với mình mới vừa lòng. Có nhiều cách để giải quyết sao cứ nhất định phải làm nhau đau? Có thể ly dị rồi mới bắt đầu mối quan hệ mới, sao nhất thiết phải dấm dúi, mèo mả gà đồng? Bạn thân kiểu cc gì vậy, chồng kiểu cc gì vậy, dù biết rằng anh rất khao khát có con, nhưng có thể chọn người phụ nữ khác được mà? Dẹp, dẹp hết đi chị ơi, ở vậy nuôi thân béo mầm cho sướng.
đọc chuyện của chị có người sẽ nói chị thật dại dột vì buông rơi hạnh phúc trong tầm tay mình, có người sẽ nói chị thật bao dung và rộng lượng nhưng với quan điểm của em thì : EM ĐÉO TIN BỌN VIẾT CHUYỆN XÀM KE nhé. chồng đi với bồ là con bạn thân mà k lồng lộn lên gấp tỉ lần, ngồi đấy mà làm thánh ban phước. đéo tin
C quá tham vọng, và bỏ lỡ hạnh phúc của đời mình. Trách mình trước rồi mới trách người. Những ng phụ nữ thành đạt thì thường cô độc. Mong c dành nhiều tg hơn cho bản thân và những ng xung quanh. Hạnh phúc nhé c <3
Tiên trách kỉ hậu trách nhân. Bao nhiêu ng phụ nữ cũng học cao, cũng công việc bận rộn mà vẫn chăm sóc đc gia đình đấy thôi. Chẳng thấy đc ai đúng trong chuyện này cả. Ng trong cuộc chỉ nhận ra đc lỗi sai khi đã có kết quả.
cái lũ phản bội thì chị không cần phải tha thứ cho chúng nó làm gì. Nếu ly hôn rồi đến với nhau thì ok. Nhưng chúng nó chấp nhận chui lủi lén lút với nhau 1 thời gian thì chúng nó biết chắc chắn 1 ngày sẽ phải chịu nhục nhã. Chị không việc gì phải quá cao thượng như thế. Em chỉ thấy thương và tội nghiệp cho chị, chị quá sai lầm khi dành quá nhiều cho sự nghiệp, chính chị gián tiếp hại bản thân không có con và giết chết đứa con của mình. Cũng chính chị là người khước từ hạnh phúc, không có gì tồn tại mãi mãi nếu mình không nâng niu săn sóc giữ gìn. Người cũng như đồ vật ở chỗ "của bền tại người". Em chẳng biết cái sự nghiệp của chị nó thiêng liêng và cao cả như thế nào nhưng cũng chẳng thể nào sánh bằng thiên chức làm vợ và làm mẹ cả. Em đọc bài bà trách chị nhiều!
Đầu tiên, em thấy chị có 1 quyết định đúng khi ly hôn. Công việc bác sĩ đầy áp lực không thể cho chị thực hiện tốt 2 nhiệm vụ "giỏi việc nước, đảm việc nhà" được, được cái này sẽ mất cái kia. Và việc ly hôn coi như là sự giải thoát cho chị. Thế nhưng, em lại phải trách chị ở việc chị đã lỡ mất thứ quý giá nhất của cuộc đời chị, đó là tình yêu mà anh ấy dành cho chị. Chị quá ham công việc mà không để ý đến suy nghĩ của anh ấy, anh ấy có thể cảm thông 1,2 lần nhưng không thể cảm thông mãi mãi được. Ít nhất cũng có thứ ràng buộc với anh ấy, đó là đứa con để nối dõi, để bố mẹ có cháu bế. Chị có áp lực công việc, và anh ấy cũng có áp lực riêng, là áp lực từ phía gia đình và có thể có cả nhu cầu chuyện chăn gối mà có thể chị không đáp ứng tốt. Vậy nên anh ấy sẽ "chán cơm thèm phở". Trong chuyện này, em thấy cả 3 người đều sai. Dù sao thì em cũng chúc chị sống mạnh khỏe và hạnh phúc.
Bệnh viện lớn ở Hà Nội, mà có khoa sản riêng???? Bệnh viện tư?? có bác sĩ chuyên khoa II sản, du học ở Nhật???khoảng 33 tuổi.??? Đã là đi trực, 1 là hết ngày 2 là xuyên đêm. Ko có khái niệm về muộn, Đừng bảo giao ca lúc 12 h đêm nhé.????
đi khám bệnh vs mẹ ny, có 2 bà bác sĩ. Một bà thì thường 7h30 mới làm việc, và đó là h làm. nghỉ sớm. và rất khái tính, hay quát bệnh nhân. Nói thật tất cả bệnh nhân đều k thích bà bác sĩ ấy Còn 1 bác sĩ. Trời mùa hè. Bệnh nhân tới xếp hàng lấy số từ sáng sớm. 6h hơn đã có chục bệnh nhân đứng ngoài chờ. 6h 30, y tá trực chưa tới. Bác sĩ mở cửa. Bật màn hình máy tính bấm số bệnh nhân rồi khám. Có khi tới 7h tối. bệnh nhân chờ kết quả muộn chưa kịp đọc kết quả. Bác sĩ cũng cố nốt mấy người. Bác sĩ nhẹ nhàng, ân cần với tất cả bệnh nhân luôn. Ai nhờ hay hỏi đều rất tận tình. Khỏi phải nói. Tất cả các bệnh nhân khác, kể cả ny m và mẹ ny m đều rất thích bác sĩ này. Cả 2 bác sĩ đều là nữ, chung một phòng khám bệnh, nhưng ở 2 buồng khám khác nhau... Mình ngẫm nghĩ, khâm phục vô cùng bởi lẽ phân vân ko biết bác sĩ ấy chăm sóc gđ lúc nào? và tại sao lại có thể ân cần như thế? Có lẽ c cũng vaạy, c yêu nghề, yêu bệnh nhân của mình. E thương c, cảm phục c, nhưng cũng k thể k trách vì một tay chị đánh rơi hạnh phúc của mình. Mong chị tìm đc 1 người thông cảm cho ngành ngề của c và yêu c tới suốt đời c nhé.
Không hiểu vì sao mọi người lại trách chị ấy nhiều đến vậy, đôi người trong cuộc đời cũng dành cả thanh xuân vì sự nghiệp, những người học y thì phải bắt buộc vậy thôi, chị ấy chỉ sai khi quá đam mê công việc mà k có thời gian chăm sóc cho a để rồi phải mất anh, con gái ai chẳng muốn có chỗ để dựa vào cơ chứ. Suy cho cùng không có gì đau đớn hơn bị chồng mình phản bội, bị người từng yêu thương mình bấy lâu đem lòng yêu thương kẻ khác, chưa kể người ấy lại là bạn chị, sau khi sẩy thai đã đau khổ lại biết thêm điều đáng ra k nên biết, không đáng để tội nghiệp hơn là bị chỉ trích sao.. Tự dưng buồn nhất là câu anh ấy nói, chị chưa kịp hận thù đã muốn chị phải vị tha sao, có bao giờ anh ấy đang hp bên người khác mà nghĩ cho chị một lần không nhỉ, em chỉ thấy chị cao thượng quá thôi :). Chỉ sợ trong cuộc đời sau này anh ấy quay lưng nhìn thấy chị , người mà anh ấy từng bỏ rơi sau năm tháng bên nhau, giữa dòng đời... Thùy Linh
nghe đã thấy là hư cấu rồi , rieng cái chuyện học bổng đi nhật học chuyên khoa II là không có nhé , chỉ có VN mới có chuyên khoa I hay II thôi , người ta là thạc sĩ và tiến sĩ thôi nhé , với cả học đh xong ra trường nhảy 1 phát lên chuyên II . quá nguy hiểm
Cũng ko ai đáng trách cả, sai ở đây là mục tiêu tương lai của 2 bạn ko ở chung 1 điểm, bh bạn có thể đạt đc thăng tiến trong công việc như bạn đã từng tham vọng, chồng bạn cũng đạt đc hạnh phúc gia đình như a ấy hy vọng. Đã ko cùng đích đến lại ko ai chịu lùi về sau 1 bước thì chia tay là lẽ thường tình thôi. Còn bạn thân thì chắc cũng khỏi bình luận.
riêng vụ học ck 2 sau khi ra trường là thấy ảo rồi, chưa học ck 1 lấy đâu ra họ ck 2c, ck2 đòi hỏi kinh nghiệm làm việc rồi đủ thứ, vs cả bằng chuyên khoa chỉ có ở Việt Nam! ( theo mình biết) , chứ du học thì đi học tiến sĩ hay gì còn tin, truyện có vẻ hư cấu @@