Bình luận

Nhiều hôm đi làm về, ở những ngã tư, hay gặp những con người như vậy, họ đứng chôn chân bên 1 góc đường, đôi khi là bên chiếc đèn đỏ, chờ mọi người dừng lại, đôi tay chìa ra với đôi mắt nhìn xa xăm. Nhiều khi thấy là ông cụ già, 1 bà cụ nọ, người phụ nữ cũng cứng tuổi nhưng phải ngồi xe lăn, cậu nhóc tay chân teo hết lại, khuôn mặt như dị tật mà chẳng đưa nổi đôi bàn tay ra nhờ người ta mua hộ. Họ chẳng khẩu trang hay quần áo kín mít giữa cái nắng oi ả của Hà Nội, họ cũng chỉ mời 1 câu và nếu bạn không mua gì họ cũng không nói thêm 1 lời nào nữa. Nhiều khi đi qua mà thấy sao nhiều mảnh đời còn khổ quá, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, đi 1 đoạn nữa, lại thấy đoàn nhạc hội người khuyết tật, chiều nào họ cũng say sưa hát, chào khán giả để vào nhạc, rồi lại chào khán giả để kết thúc, mặc dù người qua đường chẳng mấy ai đứng lại xem, hảo tâm lắm thì họ bỏ tiền vào thùng từ thiện rồi lại bước tiếp. 1 tháng 22 ngày đi làm, ngày nào cũng chứng kiến những hoàn cảnh như vậy, thấy sao mình kém may mắn mà nhiều người còn kém hơn, kém hơn mình nữa. Và không thể ngày nào cũng giúp đỡ họ nhưng chỉ biết cầu nguyện rằng 1 ngày nào đó cuộc sống của họ sẽ khấm khá hơn, hoặc họ có những cơ hội khác về nghề nghiệp để không phải vất vả như thế nữa, Đất nước bớt đi những dự án nghìn tỉ, những thứ viễn vông hay đề xuất không thực tế, bớt đi nhựng vụ tham ô, gây thiệt hại nghìn tỉ này này nọ nọ... tiền bị rót vào những cái đó, quan tâm đến họ 1 chút nữa, có tâm hơn 1 chút nữa, có lẽ cuộc sống của họ sẽ khác. Nhưng nói vậy thôi, đợi chờ 1 phép màu như kiểu quan tâm đó thì xa vời lắm, mỗi người 1 số phận và ngày mai dù có sao thì vẫn phải bước tiếp thôi.
Thấy nhiều hơn 1 chút bạn sẽ nhận ra những thứ bình thường quanh bạn đã và đang đc Nhà Nước tác động tạo ra để hướng đến 1 xã hội tốt hơn từng ngày. Có tỷ tỷ vấn đề xã hội mà NN cần giải quyết từng ngày từng giờ. Và mỗi người chung tay làm 1 ít thì sẽ nhanh hơn là ngồi đợi và ỷ lại tất cả là trách nhiệm của NN bạn ạ.
Vừa đi ăn cơm về cách đây 30p. Đang ăn thì ông cụ bước vào chào: Cháu ơi mua giúp ông cái gì đi. Mình thì đi ăn lúc nào gặp những ng bán này cũng mua vì biết cũng chỉ 10k. Mà nay nhìn đi nhìn lại rồi mới nhớ ở nhà cái j cũng còn. Từ phong kẹo cao su mua ăn cũng còn chưa hết, bông ngoáy tai, rồi bấm móng tay @@. May quá thấy bich 5 túi tăm nên mua ttăm. Ăn xong bóc 1 túi mang về, còn lại 4 túi để lại quán :))
mình hoàn toàn ko ác cảm vs người bán hàng rong. có lần mình đi bộ qua khu Phố Vọng, có 1 e gái rất xinh tươi, ăn mặc hơi thiếu vải 1 tí, chắc là do côg vc phải thế, e mời mình - a có muốn vui vẻ ko? - bao nhiêu ? - 200 k trời, mình nghĩ sao rẻ v. thế là mình đưa e 200 k, e dắt mình ra chỗ vắg người r đặt vào tay mình quyển truyện cười mới toanh. lúc chia tay e còn chúc mình phải luôn vui vẻ và chịu khó cmt neuconfessions
hôm trước mình cũng nói chuyện với một ông cụ 78 tuổi từ miền Trung lên đây, ông nói ngày nào cũng đi 15km- 20km để bán những thứ trong cái giỏ ấy... và mỗi ngày kiếm được khoảng hơn 100 ngàn. Hôm đó cùng đứng trên cầu ông chào hàng, mình chào xúc xích mà chẳng ai mua... người ta cứ đi qua ánh mắt ái ngại nhưng rồi lại thôi. Cũng cảnh sinh viên chẳng có tiền mà Mình không hiểu đằng sau họ là đường dây hay gì cả nhưng thấy ông chia sẻ là ông cần đi làm để mua đất, làm nhà nốt cho đứa con trai út. Thế đấy ! Ở Việt Nam có văn hóa cả đời sống vì con là thế. Tình cảm gia đình là thế. Một nét văn hóa đẹp nhưng đôi khi làm con người ta thật khổ
Đằng sau những món hàng rong đó là cả một gia đình, là những đứa trẻ cần được đi học, là thiếu thốn trăm bề trong cuộc sống. Vẫn biết rằng họ không có đầy đủ những lơi thế để có một công việc khác tốt hơn nên mới phải đi làm như vậy. Dù sao thì: Đất không bẩn và mồ hôi thì k hôi hám.