Bình luận

Ừ thì đọc qua em tốt và mạnh mẽ lắm...tiện đây chắc cũng na ná muốn có ny để dắt về cho mẹ phải k?..anh xin ứng cử 1 vé nhé,anh cũng đang ở SG luôn công việc hiện tại là thằng xe ôm..sáng chở khách tối về xách vữa thêm..à mà anh sắp mở dịch vụ hút cứt nữa chắc cũng đủ nuôi em..chờ tin em.
"Mày là 1 người bạn Tốt nhưng yêu thì không bao giờ!". "Em mạnh mẽ quá a không y nổi e". " A nói e chẳng bao giờ chịu nghe" ... Mấy câu này nghe quen mòn tai riết thành Chân Lý ấy mà. ;) Hãy cứ là 1 Cô Gái Mạnh Mẽ. Hãy yêu thương mình trước khi người thương mình!
Cho dù mạnh mẽ đến nhường nào, sâu thẳm trong mỗi con người đều khao khát yêu thương, cần một bờ vai dựa vào, trai hay gái cũng vậy. Đừng lo lắng yêu ai đó sẽ làm khổ họ, yêu là cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau chia sẻ và thấu hiểu, tình yêu chỉ toàn tiếng cười, niềm vui, chưa bao giờ là một tình yêu trọn vẹn. Nếu yêu chỉ để vui, tôi chọn ở một mình.
Mới 23 tuổi thôi mà, khi nào 32 mà vẫn chưa có gì thì hãy viết những dòng chữ "đừng quá mạnh mẽ...sẽ mất nhiều đấy". Chúc bạn luôn như bạn đã từng :))
Mình không nghĩ bạn mất rất nhiều đâu..Thật đấy!Có chăng chỉ là những năm tháng sinh viên vui chơi =))) 23t,chỉ mới bắt đầu thôi ạ,Ra trường, việc làm ổn định, cô gái tuyệt vời như bạn, khối người theo =))))
Em chúc chị sẽ gặp được nhiều may mắn và hạnh phúc hơn trong cuộc sống vì chị xứng đáng đc như thế. Nhưng em thấy kì lạ nhỉ? Sao chị lại nghĩ phải nuôi em trai đại học trong khi bản thân chị cũng đã có thể độc lập tài chính từ năm nhất? Một là chị vừa phải vác thêm một gánh nặng, hai là chị ko sợ em trai mình sẽ bị phụ thuộc vào mình sao?
Thấy 1 phần của mình trong đấy. 4 năm đại học sắp qua cũng chỉ lao đầu vào đi kiếm tiền. Chỉ nghĩ trong đầu lúc nào cũng là phải kiếm nhiều tiền. Giờ nghĩ lại 4 năm đại học cũng có 1 lần vì người khác mà rung động. Nhưng rồi cũng qua nhanh. Nhiều lúc cũng nằm mà khóc 1 mình, nghĩ cũng tủi thân kinh khủng. Cũng thèm lắm cảm giác dựa vào ai đó 1 chút thôi cũng được, nhưng rồi lại nghĩ cứ kiếm tiền đi đã. Khi mà những bạn bè trang lứa cùng tuổi vẫn vô tư, và sống đúng nghĩa với 4 năm đại học thì mình lại k đc như chúng nó. Lâu dần cảm xúc nó cũng chai lì. Chẳng còn dễ dàng rung động vì 1 ai đó. Mọi thứ nó cứ hời hợt đến điên khùng. 4 năm đại học sắp kết thúc nhìn lại cũng chỉ là 3 điểm thẳng hàng giảng đường, lớp đi dạy và nhà.... và hôm nay cũng giống thớt... đang thực sự bế tắc và muốn buông bỏ!!!!!!!!