Bình luận

Mưa tháng Tư- những cơn mưa mùa hạ Phố nồng nàn những nỗi nhớ bâng khuâng Tấm thiệp hồng - em gửi tôi còn đó Mối tình đầu bỗng chốc hóa hư không Chiều Hà Nội - êm đềm lẫn buồn bã Nở nụ cười - hạnh phúc thoáng qua mau.
Không ai ở lại đời nhau mãi mãi được.Có những người từng tha thiết yêu, từng là cả một bầu trời mơ mộng nhưng rồi cũng rời ta đi.Suy cho cùng, chúng ta chỉ một phần đời của nhau, giao nhau, gặp nhau rồi ra đi.Cuộc sống vốn dĩ là như vậy.Tập chấp nhận và đừng nặng lòng nuối tiếc quá.Đôi khi thứ chúng ta tiếc nuối không phải là người đã ra đi mà là những kỉ niệm cùng người, cứ ở lại mãi trong ta.
Tình tiết truyện nhạt, chỗ cần khai thác thì k khai thác khiến người đọc k đồng cảm đc với bạn. Nhưng lời văn bay bổng, lan man đúng như bạn nói :v
Đôi khi nhớ chỉ là quên một nữa còn lãng quên là nhớ đến tận cùng đôi khi khóc chỉ chợt buồn đôi chút còn nụ cười bóp nát trái tim đau em sang sông tình đưa vào dĩ vãng anh quay đầu thơ thẫn đón hè sang
Phố tháng Tư – phố dài nỗi nhớ Gió nồng nàn ve vuốt những môi hôn Mây tháng Tư xôn xao lời yêu cũ Cứ thủy chung xanh mãi đến nồng nàn _Lương Đình Khoa_
Vẫn nhớ em nhiều xong vẫn im không làm gì cũng ko nói gì, đến luac nhận thiệp cưới mới biết mình yêu ngta ?? không chiến đấu cho tình yêu thì h băn khoăn gì nữa ? thôi cũng thua anh.
Người anh em công tác tại hội xuất bản nào thế, ngòi bút diễn tả cảm xúc rất tốt, cách dùng từ, so sánh rất hợp cảnh. Một câu chuyện bình thường, qua lời kể của ông bạn mà mấy cuốn ngôn tình tôi vứa xó rồi. Tình cảm dạt dào quá, ai yêu được ông bạn hẳn là rất hạnh phúc đây.
Tình yêu cũng vậy, giống như bạn ăn một trái chanh, thằng được ăn thì nhăn mặt vì chua thằng ngồi ngoài xem thì chảy nước miếng, ở đời lắm lúc chỉ muốn yêu một ai đó chân thành mà... toàn gặp phải lũ gấu chó :v quen được em xinh tươi lại tính như đàn ông, mấy cô lừa tình được anh đẹp trai thì lại tính như đàn bà=]]]