Bình luận

"Hơn 20 năm tại sao tôi có thể chịu được" Do mình hiểu nhầm ý người viết, hơn 20 năm tính từ lúc có trí nhớ hay là lỗi chưa logic trong khâu sáng tác truyện? Dù sao thì cũng khuyên bạn bên đi phượt một lần, nghe bài đưa nhau đi trốn chưa, một lần làm đứa con hư đi, nếu thấy thú vị thì sẽ có những lần sau.
Nếu thớt không thích Lồng Kính thì có thế làm tý cỏ chạy quanh thành phố., chạy càng gần chốt càng tốt. Hôm sau, chuyển qua Lồng Sắt ngồi ngay. Lồng Kính ngột ngạt khó thở, chuyển qua Lồng Sắt không khí trôi vào chảy ra dễ thở hơn ,có 1 cuộc sống mới mà bố mẹ không thể can thiệp vào. Hãy tự chủ bản thân mình, mình sống cho mình nhá. Chúc thớt thành công.
Nhìn lại bao nhiêu ng quá khổ sở và chật vật vs cuộc sống mưu sinh r tự bằng lòng vs hiện tại đi B hoàn toàn có đủ khả năng và điều kiện để phá vỡ lớp kính mà bố mẹ dựng nên
Đúng như các cụ hay nói : sống trong chăn mới biết chăn có rận, nhà giàu cũng khóc. Thôi sống nghèo khổ tí như mà được thoải mái về tâm lí cũng như tư tưởng vẫn hơn ông thớt này. Sống mà cứ như 1 cái máy được lập trình sẵn thì có gì là thú vị nữa. K51 thì nay cũng lớn tuổi rồi đấy, rhớt nên đấu tranh dành lấy "tự do" cho bản thân mình đi. Bác Hồ dạy rồi, không có gì quý hơn độc lập tự do đâu
Do bạn thôi, lớn rồi mà không tự chủ đc nữa thì kêu ai :)) Thử mạnh mẽ 1 lần đi, còn hơn ngồi mà than vãn với chả tự tử. Ví dụ cho bạn điển hình là ca sĩ Tóc Tiên đấy, tìm hiểu rồi mà học tập nhá. chúc bạn sớm thoát kiếp sâu để hóa bướm tung cánh bay nhé =)))
Sướng quá cũng khổ. Ko phải là a trai sinh ra đã về đích rồi mà là a trai vốn đã ko có cái đích của mình. Tại sao ko dám lựa chọn con đường của riêng mình và dám sống với con đường đó. Cứ khư khư nghe theo mọi sự quyết định của cha mẹ mà ko tự quyết định để rồi bây giờ trách bố mẹ thế này thế kia. Bố mẹ ko sai khi lựa chọn những điều tốt đẹp cho a. Sai là ở a ko có chí thôi.
Tôi nó thật là do ông nhát gan Ông dám tự cầm bằng đi xin việc không ? Dám ôm 1 cục to rồi bỏ nhà lập nghiệp, sau có tiền thì về trả nợ không ? Tôi cũng gần giống ông, sống bố mẹ lo cho tất, nhưng ít ra tôi đã biết cách trốn nhà đi chơi game với cả trốn nhà theo gái rồi :v Sắp tới mà xin được việc hoặc xin được học bổng thì bỏ nhà đi luôn chứ chả phải trốn. Giờ ông tự tích tiền mà chuẩn bị bay đê
Mình nghĩ bố mẹ bạn này lo lắng cũng là có lí do. Nói một cách công bằng thì bố mẹ bạn chỉ muốn điều tốt nhất cho bạn thôi. Bạn nhìn một cách phiến diện như vậy đối với bố mẹ là không đúng. Bạn này sinh ra đã ngậm thìa vàng, không phải lo cơm lo nước, gia cảnh nhà bạn như vậy thì bố mẹ bạn đề phòng cũng là điều dễ hiểu. Thêm nữa con người bạn nhu nhược như vậy bố mẹ bạn phải bảo bọc bạn vậy cũng là điều đúng đắn cho bạn thôi. Mình thì không khuyên bạn mạnh mẽ, mà chie khuyên bạn suy nghĩ mọi chuyện thấu đáo và tỏ ra khôn khéo hơn. Bố mẹ bạn có thể bắt bạn đi học chỗ này chỗ kia, nhưng những mối quan hệ trường lớp bạn bè với những người xung quanh bạn, mối quan hệ đồng nghiệp đều do cách ứng xử của bạn. Mình tin là chắc hẳn bố mẹ bạn chỉ hướng bạn đến những mẫu bạn bè nhất định, chứ không kè kè bên bạn 24/7 để xem xét từng người bạn của bạn. Bố mẹ mua nhà các thứ cho bạn thuê người giúp việc các thứ nhưng bạn không biết làm gì hoàn toàn là LỖI DO BẠN, vì bạn không chịu làm, KHÔNG MUỐN làm, lười, từ việc nấu ăn tới rửa chén, đĩa... Bố mẹ bạn chỉ có lỗi trong việc yêu thương và lo lắng bảo bọc bạn thôi, còn phần còn lại hoàn toàn là lỗi của bạn nên bạn không có quyền đổ lỗi cho bố mẹ mình. Bạn lớn rồi và đã qua tuổi vị thành niên, bạn hãy tự chịu trách nhiệm về thái độ của bạn đối với chính cuộc sống của bạn. Đừng đổ tội cho bố mẹ nữa. Cho mình hỏi một câu : 'Have you ever even really tried to do something you think you want?!' Hi vọng bạn sẽ đọc được comment này, và có những suy nghĩ đúng đắn cho chính mình