Bình luận

Không biết có bao giờ bạn hối hận với quyết định của mình hay không? Tôi cũng có khoảng thời gian như bạn, yêu xa, dần cảm thấy có khoảng cách với nhau, con gái thường hay nghĩ ngợi lung tung và nhất là luôn băng khoăn về tình cảm của đối phương dành cho mình nhưng thật ra đến hnay tôi mới biết, đàn ông nhiều người rất ít khi thể hiện tình cảm của mình. Họ yêu bằng lí trí bạn ạ. Họ thương đấy nhưng không phải ngày nào cũng nói ra anh yêu em hoặc ngày nào cũng kiểu em khỏe không, em vui không, bên cạnh đó họ cũng còn phải giải quyết nhiều việc trong cuộc sống nữa. Trước tôi cũng cảm thấy hụt hẫng như bạn vậy. Tôi nói chia tay, anh ấy không níu kéo, anh cho tôi quyết định có tiếp tục hay không, anh ấy dành thời gian để tôi chọn con đường tốt nhất cho tôi, lúc đó tôi cũng rối lắm, miệng nói chia tay nhưng trong thâm tâm không hề muốn, chỉ mong người ta giữ mình lại. Tôi bỗng nhận ra tại sao sự việc lại tệ như vầy? Lẽ nào sau mấy năm yêu nhau chúng tôi lại trở thành người xa lạ. Tôi quyết đinh thay đổi mở lòng mình hơn và đối xử tốt hơn, bạn biết không, chúng tôi vừa mới kỉ niệm một năm ngày cưới và có một em bé xinh xắn đáng yêu rồi đấy. Viết những dòng này tôi không phải trách bạn buông tay mà tôi chỉ muốn gửi gắm đến các bạn nữ rằng trước khi quyết đinh điều gì hãy suy nghĩ thật kĩ, con đường mình rẽ hướng nào là do tay mình lái các bạn nhé!
Chào em! Người con gái anh đã từng yêu: Sau bao năm xa cách chúng ta lại gặp nhau trên đây. Anh của ngày tháng đó đã không còn nữa, và em cũng vậy. Mình đến với nhau thoáng qua như cơn mưa này. Em hãy vượt qua những trống vắng để bước tiếp trên con đường mình đã chọn, sau cơn mưa trời lại nắng, tình yêu mới sẽ làm ấm nồng trái tim đau.
Đã 3 năm kể từ ngày chia tay rồi. Cũng đến lúc nên quên đi và bắt đầu với 1 người mới chị ak. Như các page ngôn lù hay nói đó: Nếu người đàn ông đó yêu b thật lòng thì dù có chân trời góc bể họ cũng đến bên b. Trong trường hợp này chắc là ko yêu thật lòng rồi. Đừng tìm kiếm hình bóng 1 người đàn ông lớn tuổi trưởng thành nữa chị. Hãy thử sang những chàng phi công trẻ năm nhất năm 2 xem sao. Đợi tin chị. :v
một ngày nào đó em sẽ hiểu rằng khi đã bước một chân qua khỏi tuổi thanh xuân, em sẽ chẳng còn lại gì bên mình ngoài hồi ức
Suốt mấy năm trời cô vẫn kiên trì tìm anh. Rồi 1 ngày, may mắn đến với cô. 1 người bạn thân của anh đã cho cô biết là anh đang ở trong bệnh viện X, bảo cô hãy đến ngay đi. Nói đến bệnh viện, cô bỗng lo lắng và sơ hãi, sợ rằng anh có chuyện gì thì cô sẽ hối hận cả đời mất. Cô chạy như điên như dại để đến bệnh viện, ko kịp cảm ơn anh bạn kia. Đến nơi cô thấy bóng dáng quen thuộc mà bao năm cô tìm kiếm... . . . Anh đang sung sướng bế đứa con trai của mình vừa mới chào đời =))))
Hóa ra tiếc nuối lớn nhất trên đời này không phải là không đến được với nhau, cũng không phải là không thể bên nhau trọn đời trọn kiếp, mà là bỏ lỡ nhau, đi qua nhau ngay cả khi ngỡ như đã ở gần trong gang tấc. và sự thật là Chàng trai năm 16 tuổi của bạn sẽ không thể đi cùng bạn mãi mãi được :)
Chuyện tình yêu k giống như chuyện cổ tích..lí do quên sinh nhật dẫn đến chia tay...sau đó cả thầy và trò k còn liên lạc với nhau.. Thầy bạch vô âm tính..bạn nữ kia về tìm thầy k ra..hỏi thầy đã có vợ hay chưa...chấm hết
Chắc thầy đã lập gia đình, yên bề gia thất và có công việc ổn định ở một ngôi trường nào đó. Cứ ôm mãi một bóng hình thì thật sự không nên cô gái ạ, hãy cảm ơn vì họ đã là tình đầu của mình, dạy ta cách yêu, dạy ta biết giận hờn, biết đau và trưởng thành hơn. người là để quên, hoài niệm là để nhớ. Mở lòng và đón nhận người mới, hãy yêu họ bằng sự chín chắn, khao khát yêu thương mà bạn tích lũy được trong khoảng thời gian qua. Chúc may mắn.