Bình luận

Ông bà ngoại mình lúc sống hay khắc khẩu, bà kĩ tính hay ăn cơm đúng giờ, còn ông hay ăn muộn. Thế nhưg ông bà làm gì cũng có nhau. Sáng ông tưới rau, bà bật nước, chiều bắt ghế ngồi trc sân, tối hai người xem tv... Đùng 1 cái bà mình mất do nhồi máu cơ tim 1 năm trc. Rồi ông mình suy sụp. Cả ngày ngồi trc bàn thờ bà. Ngày nào cũng ra mộ bà 1-2 lần ko kể mưa gió. 49 ngày của bà. Ông ho ra máu rồi nhập viện. Ông ốm từ đó đến nay tròn 1 năm. Và hôm nay là đúng 5 ngày ông mất. Mộ ông bà cạnh nhau. Gđ buồn đau nhưng Con cháu cũng mừng khi ông có thể bên bà mãi mãi rồi!!!
Nghe ông kể lại: Ngày xưa bà mày đuổi tao chạy quanh bờ ao, tao vừa chạy vừa quát: mày đứng lại, t đánh chết cha mày. Dân làng ra xem vẫn trầm trồ khen tao biết dạy vợ.
Nhớ ông bà ngoại mình :'( bà mình lẫn bao nhiêu năm là từng ấy năm ông trông bà, chăm bà cẩn thận từng li từng tí. Chỉ vc nào ông k làm nổi ms nhờ con cháu. Hồi đó mình còn nhỏ k hiểu đc, bà mất ông k khóc chút nào, lo liệu từ A-Z. Mãi đến khi xong xuôi, 1 ngày đi học về nhìn qua nhà ông, thấy ông ôm ảnh bà khóc k thành tiếng. Lúc đó tự nhiên thấy buồn lắm. Sau thì ông mình cứ yếu dần, trc ông khỏe lắm, 4 năm sau thì mất :'( giờ nghĩ lại lại khóc nữa
Ông bà ngoại mình cũng không hợp nhau. Thời trẻ ông đi khắp các chiến trường, 1 mình bà ở nhà nuôi 3 người con ăn học vất vả không oán thán 1 câu. Rồi những năm 89-90 ông về hưu, 2 ông bà thực sự không hợp. Suốt ngày cãi nhau. Mình chưa bao h thấy ông bà nói với nhau 1 câu nào tình cảm lúc nào cũng như nước với lửa. Bà mình bị tiểu đường từ những năm 2000 đến 2004 thì nằm 1 chỗ tự nhiên lúc đấy thấy ông cứ lặng lẽ chăm bà. Thậm chí mẹ mình và cậu còn bị ông mắng vì ko biết chăm bà. Rồi năm 2007 mình đang học năm 3 thì ông bị ung thư, có 1 lần mình vào viện chăm ông, ông bảo ng trên đời này ông nợ nhất là bà. Rồi ông mất cũng trong năm đấy, bà ở nhà nằm liệt giường nhưng luôn bảo với cậu cho bà vào viện dc gặp ông. Ai cũng khóc. Năm 2010 bà mất, năm đấy mình ko ở nhà, chỉ nghe kể lại trc lúc mất bà chỉ gọi tên ông và mỉm cười. Ngẫm lại, cuộc sống vợ chồng đôi khi không cần những lời đường mật, có thể đó là những ký ức của những ng gian khó nhưng luôn nghĩ về nhau cùng nhau vượt qua tất cả. Đến cuối cùng khi nhắm mắt xuôi tay lại luôn mãn nguyện với những gì mình đã có. Có lẽ chỉ cần như vậy là đủ!
Đọc lại nhớ đến bà nội mình,ngày bà sống hai ông bà sáng nào cũng dậy kể chuyện cho nhau nghe,bà mình mắt kém nên nằm một chỗ,ông nội lo cho bà từng bữa ăn,giấc ngủ,mình còn nhớ lúc bà hấp hối ông hỏi bà "bà có chi trách tui nựa không"...bà mất,ông buồn lắm nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ,đợt đó mình hay ngủ với ông,có những hôm 3h sáng ông dậy rồi lại chỗ ngảy trước bà nằm quét xung quanh tường rồi nhìn đó hồi lâu,có hôm còn lôi tập ảnh của bà ra xem...còn mấy ngày nữa là tròn 100 ngày bà mất,không biết ở nơi đó bà có nhớ ông không.
Ông bà ngoại mình nhìn thấy nhau là hôm ăn hỏi, gặp nhau lần thứ 2 là ngày kết hôn. Thế mà có với nhau 4 mặt con, ông 80 bà 70 ko có con cháu trước mặt thì vẫn anh anh em em, lúc ông nằm liệt giường tưởng đi ông nói với bà là " anh yêu em lắm", bà cũng thủ thỉ với ông như thế. Tình yêu người già đẹp thật đấy
Lần đầu tiên đọc cfs mà ngồi khóc, thấy nhớ ông bà ngoại. Quãng thời gian từ cấp 1 đến cấp 2 dc ở vs ông bà rồi chứng kiến bao nhiêu chuyện. Ông bị tai biến liệt nửa ng, bà là ng dìu ông dịch chân để tập đi từng bước một,bón từng viên thuốc hạ huyết áp đúng 6h sáng mỗi ngày rồi từng thìa cơm,thìa cháo. Ông bà hay cãi nhau lắm,có lần ông k ăn hất đổ cả bát cháo nhưng bà vẫn vào bếp nấu lại vì sợ ông đói. Ông nặng tai nhưng mắt sáng còn bà thì ngược lại nên ngày mô cũng ngồi cạnh nhau thủ thỉ kể cho nhau nghe từ chuyện nhà bác ni đến chú tê. Ông mất đã lâu h bà sống cùng nhà mình, học xa nhà lâu lắm ms dc về. Nhớ bà-nhớ cái mùi trầu bà hay ăn :((
Ông bà nội mình cũng hay cãi nhau lắm nhưng thực ra ông yêu bà vô cùng. Ngày còn sống, sáng nào ông cũng dậy từ 5h quét dọn sân nhà rồi đi chợ về nấu bữa sáng. Đến 7h bà dậy, 2 người ngồi ăn cùng nhau. Bữa trưa vs bữa tối cũng vậy. Lúc nào cũng là ông sắp sẵn tất cả, bà chỉ việc ngồi vào ăn, rồi ông dọn, ông rửa bát, bà ngồi xem tivi. Chiều cứ khoảng 4h là ông đi đun nước cho bà tắm rửa gội đầu. Ông mang ra tận nhà tắm cho bà luôn. Xong đến 5h là ông sắp cơm sẵn vì bà bị tiểu đường nên nhanh đói. Mà cũng vì bà hay nhanh đói nên sáng đi chợ lúc nào ông cũng mua bánh mì hay ngô, khoai, sắn gì đó để chiều luộc, tối trước khi đi ngủ, bà đói bà còn ăn. Hôm nào ông có việc đi đâu đó, nhưng trước khi đi ông cũng làm hết mọi thứ sẵn đấy cho bà. Hai ông bà hay cãi nhau vì ông k muốn bà làm, ông hay bảo là " bà để đấy tôi làm" bà lại bảo " thì tôi làm với ông cho nhanh" " bà làm chẳng bằng tôi làm cố". Tóm lại cái lí do cãi nhau chỉ vì ông k muốn bà làm thôi. Mình về hay nch với ông, mỗi khi nhắc đến bà, ông lúc nào cũng bảo bà m ngày xưa khổ lắm cháu ạ. Rồi ông kể bà khổ như thế này thế kia. Nghe ông nói về bà mà mình thấy ngưỡng mộ lắm lắm. Được mấy người chồng biết và trân trọng công sức của vợ. Ngày ông ốm, hôm nào bà cũng vào sờ trán ông. Ông lúc nào cũng bảo: bà ra đi, tay bà lạnh lắm. Nói thế nhưng hôm nào ông cũng hỏi con cháu nay bà ăn được nhiều không rồi dặn mua cái này cái kia về cho bà, bà thích ăn cái nọ cái kia. Ngày ông mất, bà khóc 1 lúc rồi thôi nhưng từ đó người gầy sọp hẳn đi. Ông mình mất gần được 3 tháng rồi, k nghĩ thì thôi, nhớ đến lại khóc.
Ông ngoại với bà ngoại mình cũng khắc nhau lắm, chả hiểu sao lại lấy nhau rồi ở với nhau nhiều năm trời, đến già lại sinh ra bẵn tính và ghét nhau, hay chửi bới cãi nhau um cả lên, mỗi lần cãi là ông ngoại lại xuống nhà mình chơi, ngồi lê la nhưng chả bao giờ chịu ở lại, tới qua trưa là nằng nặc đòi về, những năm ngoại còn mạnh, ông ngoại còn đi xe lóc cóc đạp về, vậy mà những năm sau yếu hơn, ngoại đi bộ, đi quá giang, vẫn nằng nặc đòi ba chở về. Sau này mới hiểu là ngoại đi về nhà sợ bà ngoại trông, sợ bà ngoại ở trong nhà một mình chiều xuống sợ cú kêu, quạ kêu, ma trêu,..Dù thương má mình nhất đời, chả bao giờ thấy ngoại chịu ở nhà mình vài ngày chơi cả. Bà ngoại thì tính tình khó chịu, hay la mắng quát tháo, lúc nhỏ mình ghét bà ngoại, vì hay cãi nhau to tiếng với ông ngoại, hay bảo mình mày là con gái phải thế này thế kia, rất phiền. Đến khi ông ngoại mình nằm xuống, mất ý thức, bà ngoại vẫn ở bên chăm lo. Ngoại mất rồi, bà ngoại thui thủi một mình, lúc đó bản thân mình mới hiểu được. Ngoại mất gần 1 năm rồi, ông ngoại ơi, giờ con mới hiểu hai người chẳng ghét nhau tí nào
Mình đã khóc khi đọc bài này... Thương cái giản dị của tình cảm ông bà dành cho nhau, thương cái khắc khẩu nhưng lại rất quan tâm nhau của ông bà, thương bà - người ra đi trước, thương ông - người ở lại với nỗi nhớ về bà. Không biết mình đã tu đủ để gặp đc một ng yêu thươg mình như thế chưa nhỉ?