Bình luận

Bệnh viện cứ có phải là phim trường đâu mà thớt " diễn " kinh thế Bệnh nhận nếu mà cấp cứu thì đưa thằng tới phòng mổ, xong còn thì làm thủ tục còn chán mới đc gặp bệnh nhân , Thớt lại vừa " Ngất " nữa , có mà tìm . Với cái đoạn cho tay ôm bụng thớt nữa chứ , khóc nữa chứ, Thật sự ko thể yêu thương nổi đoạn này. Ý tớ thế đấy, ném đá thế nào t chịu.
Đọc cfs ở đây có kinh nghiệm rồi, chuyện gì cũng thành bốc phét chém gió hết. HE thì bị chửi, SE rồi cũng bị chửi thôi, rút kinh nghiệm lần sau đừng đem đời mình ra triển lãm ở những chỗ có miệng đời! :3
Hôm qua, em được bạn gái dẫn về ra mắt gia đình. Cảm giác nó hồi hộp lắm các bác ạ. Vào đến nhà, nhìn thấy bố bạn gái đang nghiêm nghị ngồi đấy mà run hết cả người. . Ngồi giới thiệu xong cái tên, tuổi mà nghê nghiệp thì chả biết nói chuyện gì cũng buồn nên nhìn thấy nhà bạn gái làm bằng gỗ đẹp quá nên khen ngay; - Bác làm được căn nhà gỗ đẹp thế. Bằng này gỗ quý thì chắc lâm tặc phải cưa lâu lắm bác nhỉ. Nhà này mà cháy chắc khó dập lắm.. Haizz. Mình đã mở lời thế mà mặt bố vợ tương lai lại hằm hằm chả bảo gì. . Ngồi một lúc thì bố vợ tương lai hỏi mình; - Thế bây giờ đi trên đường người ta đánh rơi một túi tiền và một túi đạo đức thì cậu nhặt túi nào? . Mình nhanh nhảu đáp ngay; -Dạ. Tất nhiên là phải nhặt túi tiền rồi ạ. . Bố vợ tương lai mặt hằm hằm; -Tôi biết ngay mà, các anh trẻ tuổi thì chỉ quan tâm đến tiền. Không coi trọng đạo đức gì cả. Tôi là tôi sẽ nhặt ngay cái túi đạo đức. . Mình phải chống chế ngay; -Dạ cháu chỉ nghĩ ai thiếu cái gì thì nhặt cái đấy thôi ạ. .Mỗi thế thôi mà ông ấy ko thèm nói gì với mình đến tận bữa ăn. . Vào bữa, chắc gia đình bạn gái ít nói nên chả ai mở lời, mình phải phá tan bầu không khí bằng cách khen mẹ vợ tương lai làm món ăn; -Món dưa muối này của bác đặc biệt quá. Dưa khú này mà đem nấu cá trê thì ngon tuyệt vời ạ. . (Mà lạ thật, mình khen mà chả thấy mẹ vợ tương lai vui vẻ gì cả). . Ăn xong cơm rồi thấy mẹ vợ nằm võng, bố vợ chán bỏ vào chơi game còn các em của vợ tương lại xem tivi chả ai nói chuyện với mình nên mình đành đi về. . Tính mình vốn kiệm lời, lại thích nói ngắn gọn nên chào; -Cô nằm, chú chơi, các em xem, cháu đi về ạ. . Ra đến cửa mới nhờ quên cái mũ ở ghế lại nhanh mồm; -Cháu quên cái mũ. Tí thì mất. . Bố vợ bảo; -anh để đây, mai quay lại vẫ còn chứ ai lấy của anh làm gì. . Mình đáp; -Thời buổi này không tin được bố con thằng nào chú ạ. . Ra dắt xe, con chó nhà vợ ra sủa ầm lên. Đá cho nó phát rồi quát; -Tao thách cả nhà mày ra cắn tao đấy. . Từ tối qua đến giờ không thấy vợ tương lai gọi điện, nhắn tin. Chắc đang bàn ngày cưới với bố mẹ các bác ạ. Em hồi hộp quá
Mình cũng 3 năm rồi không quên được em ấy dù cho lúc mình ốm thừa sống thiếu chết cũng chưa một lời hỏi thăm như những người bạn cũ, chỉ dám ngồi buồn một mình cũng chả dám trách ai vì với họ ta chỉ là quá khứ. Còn họ đâu có biết kể cả lúc này với ta họ vẫn là cả thế giới nhưng chỉ dám giấu ở trong lòng, thỉnh thoảng ngồi lấy ra rồi tự cười một mình!
Tớ đọc 3 dòng đầu nhưng thấy mẹ này chém gió ác quá ae ạ. 4 năm mà mới như hôm quá. Mẹ vào page Hạ Vũ đăng dùm em cái ?
Giờ đã biết ân tình như thế Tập cho ta sống một cuộc sống thiếu một tình yêu Rồi cũng sẽ qua....em chúc chị và đứa con trai luôn luôn khỏe mạnh vạn sự may mắn trong cuộc sống...đường đời còn dài hãy mở lòng khi chị có thể...em chỉ biết nói thế thôi vì em tin đàn ông tốt còn nhiều