Bình luận

Hôm trước em có xem một tiểu phẩm của chương trình Món quà cuộc sống. Nội dung của nó là kể về 1 cô gái xuất thân từ nhà nghèo, vì quá thương bố mẹ nên cô đã cố gắng học thật giỏi để có tiền thay đổi đời. Rồi từ làm thêm thời sinh viên cho đến lúc ra trường và đi làm bên nước ngoài với sự quyết tâm " làm 1 vài năm rồi về có tiền để cho cuộc sống của bme thật đầy đủ". Bố mẹ cô bé ở nhà mong ngóng chỉ mong cô gái về thăm gia đình, rồi mẹ cô ôm nhẹ thì cũng chỉ có bố cô chăm cho mẹ cô, đến khi mẹ cô ốm nặng k thể qua khỏi thì lúc này bố cô mới gdt cho cô về, khi cô về thì mẹ đã k còn nữa. Em cũng không biết nói lsao, chỉ có 1 suy nghĩ rằng không biết quê anh ở xa ntn, mất bao lâu có thể về đến nhà. Nhưng hi vọng anh có thể sắp xếp thời gian để có thể về với bố anh và em anh. Em tin chắc không chỉ có bố anh chờ đợi a về mà con em anh nữa. Chắc chắn thằng cu nó thèm a nó. Tình cảm là thứ mất đi không lấy lại được, còn vật chất thì có sức thì dù mất cũng vẫn sẽ làm ra thôi
Đang ăn cơm tối đọc đc bài viết của bạn cay cay mắt ướt cả đĩa cơm. Mình cũng như bạn, đi làm việc xa nhà mà cũng lâu rồi chưa về thăm bố mẹ.
CHA một đời oằn vai gánh nặng MẸ một đời đôi dép lạc bàn chân. CHA MẸ luôn lo lắng cho ta từ những thứ nhỏ nhất. Xa nhà mới cảm nhận được tình cảm thiêng liêng này một cách sâu sắc nhất. Cả năm tính ra được gặp cha mẹ có vỏn vẹn gần 02 tuần. Chưa về đến nhà nhưng sợ cái cảnh phải xách ba lô ra Hà Nội rồi.
Thầy tôi ngày còn sống thầy rất thương tôi .tuy thầy nóng tính và cọc cằn .nhưng tôi luôn cảm nhận được tình phụ tử được thể hiên rất rõ .dù có la rầy mắng chửi khi tôi mắc lỗi. Giờ biết hối hận thì thầy chỉ còn nắm tro tàn . Nhớ thầy lắm ...
Mình với bố mẹ là vừa đúng tứ hành xung, duy tâm 1 tý thì nghĩ cũng đúng vì trc nay cũng thi thoảng có bất đồng. Thế nhưng từ hồi đi làm, lo lắng nhiều, áp lực nhiều nên thành ra hiểu đc nỗi lo của bố mẹ, lại thấy thương nhiều hơn, nhiều lúc có bất đồng cũng chủ động theo ý kiến của bố mẹ để họ hài lòng, mà bố mẹ càng thế mà lắng nghe nhiều hơn, cũng muốn nghe mình nhiều hơn. Nchung bố mẹ nào cũng thương con, có cái vì ít tuổi mà chưa hiểu hết nên sinh ra xích mích. Lớn r thì nên nghĩ cố gắng mà bù đắp cho gia đình :D.
Hơi cay mắt khi đọc bài này.Bố a cũng hơn 60 rồi,mình cũng đã 30,mà trong mắt các cụ lúc nào các con cũng bé,sợ nó sai lầm,sợ nó không biết chăm lo cho bản thân :(
Cái tuổi mà ng ta đc nghỉ ngơi thì bố mẹ vẫn cố gắng để lo cho con gái . Bố e năm nay cũng 70t , mẹ 60t vẫn đi chợ kiếm tiền lo cho e . E mới 19t ?