Bình luận

ah đọc cfs này mình cũng chưa rút ra bài học j cả nhưng mà mình lại vào gg để xem cty bạn như thế nào thôi. Mà đọc còn chốt thêm câu cuối là bạn này đang tuyển ck chứ ko phải ny, ae nào có nhu cầu thì cmt ở dưới cfs này nhé, bik đâu đc bạn ấy sẽ ibx.
Tóm tắt:Nhà a này khá giả xong bị phá sản phải sốnh trong khu ổ chuột ở trong sg,Anh muốn đổi đời nên quyết định đạp xe đến Vũng Tàu =)) chuyến đi ko kq nhưng giúp a ngộ đc nhiều điều.R a đỗ trường cao đẳng gì gì ý,quen chị nhưng do bị tật ở chân nên chị từ chối vì mặc cảm.Xong đó a vẫn cố gắng bla bla và họ cưới nhau :v họ sống hạnh phúc và a cũng đã có sự nghiệp
Cả câu chuyện thu bé lại bằng câu" nhìn gia đình anh chị mà mình muốn đi lấy chồng thôi, cơ mà làm gì có ai mà lấy".Thả thính ghê đấy, cho cả tên công ty, anh em Sài gòn đến tán thử đi kìa , tôi Hà nội chịu thôi =)))
Mỗi khi mình buồn, chán đời :((( mình thường vào NEU Confession để neo đậu tâm hồn, ==))) để nhìn đời qua lăng kính màu hường ==))))))))))))))))))))
Mình chỉ để ý đến đoạn đi xe đạp đến Vũng Tàu thôi. Chắc có nhiều bạn sẽ nói cậu này điên rồi. Hoặc có vấn đề. 91 mà học 11. Chắc tầm 2008 2009 gì đó. :))). Sao còn ngốc quá vậy. Nhưng nếu bạn nào đọc tiếp. Mình xin kể 1 câu chuyện của chính mình. Và thú thực. Mình cũng điên đâu kém. Mình có 1 khoảng thời gian. Tầm 3 tháng làm ở Hồ Tây. Và lúc đó. Mình kiểu bất cần đời. Vì bản thân. Gia đình. Công việc hay tình cảm đều không thuận lợi. Và không hiểu sao mình lại có quyết định là đi lang thang. Đi cho hết một vòng quanh Hồ Tây. :))). Mình bắt đầu đi từ 9h tối. Và cứ đi . cứ đi thôi. Nghĩ rằng men theo ven bờ hồ là sẽ đến. Đoán chỉ tầm 2 tiếng là đủ một vòng thôi. :))). Nhưng không. Đó là 5 tiếng. 5 tiếng đi bộ dài nhất cuộc đời mình . thực sự. Mệt. Khát. Lạnh . không biết có đúng đường không. Rồi tự chửi mình. Rồi tự nghĩ nên đi đường nào. Rồi hỏi đường. Rồi lại đi. Rồi lại tự động viên. Cố gắng lên. Chắc sẽ đến ngay thôi. Cứ men theo bờ hồ mà đi. Và 2h sáng. Mình mới về tới phòng trọ. Mình biết. Các bạn sẽ chửi mình. Nói thằng này đầu óc có vấn đề. Biết Hồ Tây rộng thế nào không mà đòi đi bộ. Mình biết. Nên nói gì mình cũng nhận. Và mình nhận ra. Có đôi lúc. Đi tiếp dù không biết tới đâu cũng không hề sai. Cho dù lạc đường. Cho dù mỏi mệt hay không biết phải đi hướng nào. Quan trọng là đừng dừng lại. Mà vẫn phải tiếp tục đi. :))). Thế nên mình hiểu điều mà bạn kia học được từ câu chuyện của anh T
không biết sếp này ở đâu sài gòn mà đi được nửa ngày đường rồi mà còn những 140km nữa mới tới VT trong khi đó từ trung tâm SG đi VT có 120km
Kể dài vãi lol Chả hiểu từ đâu ở tphcm mà đi mãi nthe mà vẫn còn cách VT 140km. Trong khi đó SG - VT có 130Km Mất cả Tuần Đạp xe Sg - VT và ngc lại là quá kém. Có méo gì mà kể thành tích. 120Km Đạp xe 8-9 tiếng là tới. Xàm xàm ko a. lừa con nít thôi.