Bình luận

Đùa đọc bực cả mình, ngu gì ngu thế ko biết. 6 năm ở hn mà cứ ỷ lại vào sự giúp đỡ của ng khác. M ghét nhất mấy đứa ko thèm tiến nên nếu đây là ny mình mình tức lên ko biết có làm gì nó ko nữa.
Lần đầu đi làm bằng xe bus ở Hà Nội mà rõ đi từ 6h sáng đến tận 11h mới đến nơi. Rõ ràng cơ quan cách nhà trọ có 5km đi xe máy. Đùa, ra điểm xe bus gặp được mấy em nhiệt tình chỉ xe bus mà thấy ấm lòng. Nhưng ngờ đâu là em được quả đi 5 tuyến bus chỉ để đến cơ quan làm việc 30phút
Đấy là 6 năm , còn có con 22 năm sống ở cái đất HN này rồi, cũng chỉ thuộc đường từ nhà về trường và ngược lại, quanh quẩn cũng chỉ mấy đường quanh nhà mà còn chả nhớ hết tên. google map rồi mà vẫn đi lạc loạn xị ngậu :)) , nhớ năm lên c3 kiểu đã đi học ôn ở cái trường đấy 1 tháng rồi mà đến lúc vào học lần đầu tự đi còn kiểu méo nhớ đường, xong tự dưng thấy 1 thằng đạp trước nhìn quen quen, hình như học chung lớp, thế là lấy hết sức đạp đuổi theo nó, cuối cùng nó lại đi đâu ý chứ không đến trường luôn, đến lúc nhận ra lạ lạ thì mới lại lòng vòng hỏi đường tìm về
Na My Đi lạc xong gọi taxi để về nó hỏi đang ở đâu "dạ em đang ở ngoài đường anh ơi, chỗ đèn xanh đèn đỏ phía trước có hai hàng cây với mấy chú cơ động",??
Với những ng mù đường như mình thì lượn 2 vòng bùng binh chỗ quen thuộc cũng chỉ dám thốt lên " hình như vừa mới đi qua đường này" hóa ra nó là đường hình tròn, đi tới đi lui thì quay lại nơi bắt đầu.
Có những con người như thế, kiểu méo gì cũng có thể đi lạc dù đi qua rất nhiều lần. Từ giờ trở đi thớt với ny có đi một xe thì bảo bạn ấy lái. Thường người ngồi lái sẽ phải tập trung nhìn đường để ý tên đường,rồi ghi nhớ, dần nó thành phản xạ. Chứ ngồi sau thì chỉ ngắm cảnh, ngắm đường thôi
Ơ thế hoá ra trên đời này không phải chỉ có một mình mình như này kaka cơ mà chí ít vẫn đạt đc đến cảnh giới biết hỏi đường và nhận biết được số nhà, biển tên cầu xung quanh :)
Ôi zời, còn chưa bằng thằng ck nhà tớ, mịa, đi lạc 25 năm rồi mà chưa thấy mặt mũi đâu để hốt mình về. Đợi dài cổ :(
Ôi cuối cùng mình cũng được an ủi chút. Ở Hà Nội 7 năm roài, không bjo nhớ được đường, không dám tự đi xe máy, đi đâu cũng xe ôm và taxi?
Bộ chị nhà anh ko bao h đi shopping hả ? Em đi riết thành quen h kiểu thấy tên đường thì ý nghĩ đầu tiên bật ra là À đường đó có cái shop đó có cái quán đó ._.
Người yêu a trai đáng yêu thế còn gì. Đây nhé e bày a cách này trị tuyệt đối bệnh ko nhớ đường. Tối nào a dẫn chị đi chơi. Thật muộn rồi mới về. Lúc về đi loang quanh kiểu lạc. Cả 2 đều ko biết đường về. Ngoài trời thì tối đi mãi cũng nguy hiểm. Vậy là phải tìm chỗ để nghỉ. Thế là... :v
em lạy 8 phương trời con lạy 10 phương đất, e lạy từ thằng đần nhất cho đến thằng thông minh, lạy từ khoa thần kinh lạy xuyên sang nhà xác, lạy cả bãi rác đến Bản Lác Mai Châu, c lạy chim bồ câu lạy thêm ông chim chích, vừa lạy cái phích lại vừa lạy nồi cơm, lạy cả máy bơm đến đống rơm vàng óng, lạy mấy anh đá bóng, bình nước nóng nhà con, lạy trẻ con lon ton đến cụ già tập tễnh, lạy đủ loại ông kễnh lạy tất cả các kênh, lạy từ Phnôm Pênh lạy sang Băng-cốc, vừa lạy vừa thở dốc lạy cái xà ngang, lạy từ thằng lang thang con lạy anh giám đốc, lại lạy anh soái cốc cho đến anh soái ca, lạy hẳn từ nhà ga lạy sang Tân Sân Nhất, lạy từ sữa nguyên chất cho đến giò hàn the, lạy nguyên cả bụi tre con lạy sang bụi chuối, lạy không đầu không cuối con mới lạy đến đây, lạy đủ mọi loại cây con lạy dây trang sức, lạy đến lúc hết sức con xin phép nghỉ ngơi, lại lạy đến hụt hơi con lạy luôn dấu chấm. Lạy nhiều sợ bị cấm con lạy nốt phát thôi, từ từ con lấy hơi con lạy sang các cụ, lạy nguyên cả vũ trụ lạy tất cả mọi nơi, con lạy đất lạy giời .... ầy đùa thôi :v
Đọc xong cảm thấy mình k còn lạc lõng giữa xã hội này nữa :) Vs tớ đuờng từ ngõ gốc đề ra hoàng mai tớ cũng lạc. Đi dạy nửa năm r mà mỗi hôm mò ra 1 đuờng mới, có hôm đi lạc 3 tiếng vẫn chưa về đc.thôi thì an ủi mìn rằng k phải ai cũng có khả năng nhớ đuờng max ngu đc như mình :'(