Bình luận

Bạn vẫn còn có kí ức thật đẹp, bạn vẫn còn có quãng thời gian thật hạnh phúc Chứ k phải như mình :)))) Những kỉ niệm chỉ toàn những cuộc cãi vã, ném đồ đạc, đánh đập và từ lúc đủ trưởng thành để suy nghĩ thì chỉ biết chứng kiến và khóc Nhưng cũng đừng vì thế mà buồn bã gục ngã, mạnh mẽ lên bạn nhé. Cuộc sống gia đình sẽ phải trải qua những thăng trầm, bất ổn. Chúng ta vẫn có bố có mẹ có em, chỉ là không còn là một gia đình trọn vẹn thôi Mạnh mẽ lên :)
đàn ông ít người để ý và biết quý trọng những hy sinh của người phụ nữ lắm, họ có cơm ăn có đồ đẹp mặc nhưng họ không bao giờ nghĩ về ai là người nấu cho họ, ai là người là cho họ... phụ nữ càng lo lắng cho đàn ông cho gia đình thì người đàn ông càng có thời gian để lo nghĩ về những chuyện khác, về những người phụ nữ khác. vậy nên mình quyết định sau này lấy chồng lâu lâu mới nấu cho chồng ăn, nhất quyết khen chồng nấu ăn ngon, làm mọi cách để chồng quen với việc bếp núc. hơn hết là lúc nào bản thân mình cũng phải đẹp, không cần quan tâm gì nhiều, kiếm tiền ở mức vừa phải không lăn lộn. để có thời gian bất chợt ghé cơ quan chồng kiểm tra tình hình... kkk con nào bén mảng lại gần là dằn mặt ngay... :v
Ngày ấy bố mẹ tôi ly hôn, để tôi và em mỗi đứa một nơi, đứa có mẹ k có bố, đứa có bố k có mẹ. Đến bây giờ đã 15 năm rồi, cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng tinh thần thì chẳng có bao nhiêu. Tôi xa cả bố lẫn mẹ, xa cả đứa em gái ruột thịt. 1mình tôi đối diện với cs,tuy rằng tôi chẳng phải lo toan điều gì nhưng áp lực học hành, áp lực cs.. đến với tôi k ít. Cũng chẳng dám chia sẻ với ai. Chỉ tự mình chịu đựng tất cả. Cũng có khi trách bme ngày ấy ts lại ly hôn. Nhưng rồi lại nghĩ chuyện của người lớn, bản thân là con k thể quyết định hay phán xét, nhưng nếu có thể tôi vẫn sẽ làm loạn 1 trận để họ biết tôi cần họ ntn ^^ vì cũng 15 năm khiến tôi quen với việc xa người thân. Có trách móc nhưng cũng có chấp nhận..
Sau này có thời gian thì quan tâm tới cô em gái lớp 7 nhiều vào. Đừng nghĩ nó nhỏ quá không biết gì. Nó suy nghĩ nhiều hơn mọi người tưởng đó.. Tôi từng là cô em gái đó. Nhưng lúc đó tôi nhỏ hơn và tôi không có anh, chị, cũng chẵng có ai ai ủi tôi. Họ nghĩ tôi còn nhỏ rồi cứ như vậy mà cho qua chuyện. Chẵng ai làm gì cho tôi cả. Một mình tôi chịu. Như vậy đáng thương lắm.
Quả báo nó không tới vào kiếp sau đâu , nó trả ngay liền à ! Tin tui đi =)) mẹ tui cũng như mẹ bạn vậy , lo cho từng miến ăn cái áo , giờ thì sao đi theo ng phụ nữ # , và giờ QUẢ BÁO nó đến r đó , đâu cần kiếp sau
gái có công chồng vẫn phụ. mong rằng sau này mẹ con bạn sẽ vượt qua nỗi đau và có cuộc đời mới vui vẻ tươi sáng hơn
Khi người ta giàu sang lại quên lúc cơ hàn. Nhìn lại thấy vk mình sao chẳng bằng cô nọ cô kia. Vừa già vừa xấu, vừa nói nhiều lẩm bẩm nhắc nhở cả ngày. Mà quên rằng tất cả cũng vì cái gd mà trở nên già nua và xấu xí chỉ vì lo cho ck con. Kết cục lại đi theo con bồ nhí. Suôt ngày chỉ biết cầm cây son. Cây chổi còn éo biết quét thế nào. Đời là thế
Thật thấm câu. Gái có công mà chồng vẫn phụ. Đàn bà ngoài đảm đang, sinh con thì phải xinh đẹp nữa... Đừng bao h đánh mất tuổi thanh xuân, tuổi trẻ để rồi đến khi mất đi sẽ k còn gì cả..
Bạn giống mình nhỉ nhưng con riêng của ba bằng tuổi em mình. Mình biết mình đang trong hoàn cảnh nào và chưa bao giờ cảm thấy giận ai cả. Đó là hạnh phúc của riêng họ . Bạn phải cố lên , sau này còn bảo vệ và dạy dỗ em bạn nữa
Lúc đầu cưới vì yêu nhau sau này sống với nhau là vì tình nghĩa và trách nhiệm với con cái là chủ yếu. Nói k còn yêu chỉ là ngụy biện cho hành động sai trái của bản thân mà thôi.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Khi ta còn trẻ, còn hoài bão , người đi cùng ta thì là người đồng cam cộng khổ. Bao năm tháng qua có người trân trọng điều đó có người thì không. Người chạy theo hư vinh bỏ bê gia đình, người vì những thứ mù quáng nhất thời bỏ lại cả gia đình phía sau. Hạnh phúc là từ cả 2 phía, nếu bme bạn đã không còn đủ khả năng thì cũng tới lúc bạn động viên, giúp đỡ em bạn giảm thiểu nhất việc ảnh hưởng tâm lý tới quãng thời gian sau này. Có thể những phù phiếm nhất thời để lại hậu quả lớn tới sau này! Thanks & Best Regards!
Cfs này không mang nội dung như các cfs chúng ta thường đọc. Nó đã vượt quá giới hạn mà chúng ta cần bàn luận. Tôi sẽ không khuyên bạn một điều gì , tôi chỉ mong bạn sớm vượt qua giai đoạn khủng hoảng tâm lí này mà tập trung những việc cho tương lai, tuy rằng tôi may mắn hơn so với trường hợp của bạn nhưng chân thành mà nói tôi cũng thấu hiểu 1 phần nào đó.
Thật ra hầu như đàn ông là 1 lũ vô ơn lắm bạn, tôi cũng sợ tôi là 1 trong số đó lắm, nên tôi cũng đang chỉnh lại cái gọi là đạo đức để ko như những ng như bố bạn, tôi cũng có tình huống tương tự như bạn nên tôi cũng có thể hiểu 1 chút :))))
Xem quà tặng cuộc sống có câu chuyện gần như của bố mẹ bạn. Và câu kết làm tôi nhớ mãi " Ngày xưa anh đi biển bão gió triền miên cũng không thể cuốn anh đi. Nhưng giờ đây cuộc sống khá hơn, "cơn bão" ở đâu ập đến cuốn a đi mất, cuốn luôn cả tổ ấm cuả em và anh"
Bảo mẹ đừng nghĩ đến điều mình hy sinh nữa, hãy thật yêu bản thân mình, mình xinh nhất với chính mình, sau là yêu hai đứa con của mình, nhắc chúng đừng giống thằng cha khốn nạn đó, yêu bố mẹ mình, anh em nhà mình, rồi bạn bè mình... có bao niềm vui phía trước, đừng để ý đến nó và đương nhiên chẳng có gì phải lăn tăn phụng dưỡng cha mẹ, họ hàng hang hốc nhà nó đi. Hãy yêu mẹ nhiều hơn nữa bạn nhé!
Lúc nào người có thể hàn gắn gdinh chính là bạn :)) lẽ ra bạn nên nói những điều bạn viết này với bố chứ ko phải đăng lên đây :))) - Bố bạn đang lạc đường và bạn nên dẫn bố về NHÀ :))
Là phụ nữ, hãy yêu bản thân mình trước hết, lo cho mình trước đã, rồi mới đến con và người thân ruột thịt mình. Không thể nói là mình ích kỷ, đàn ông là cái áo, mặc lên đc mà cũng bỏ xuống đc, chẳng nên hy sinh vì người dưng. Mình vui vẻ khoẻ mạnh mới có thể giúp con mình vững trãi và trưởng thành. Khuyên con trai hãy chung tình và yêu vợ, khuyên con gái hãy độc lập tự tin, sẵn sàng buông bỏ!
Đôi khi ly hôn lại là cách hay đấy em ạ. Khi không còn yêu thương ở chug với nhau sẽ như cực hình vậy. Tin c đi, em không muốn thấy cảnh bm ở chung nhà mà cãi nhau hằng ngày, thậm chí là đánh nhau đâu.
Bố mẹ e cũng ct nhau từ ngày e còn học lớp 6. Nhưng k vì ng thưd 3 nào cả. Chỉ vì họ k thể ở cạnh nhau nữa. Đến bh khi mà e 19t học cũng chưa lấy ai cả. E chỉ nghĩ rằng là. Hết nợ nên dù trc có yêu nhau ntn hi sinh vì nhau ra sao thì vẫn xa nhau. Chỉ buồn 1 điều là gia đình chị lại bị chia cắt bởi ng thứ 3. Cố gắng lên chị nha. Em của chị chắc rổn thương lắm. Chị hãy mạnh mẽ để bảo vệ e chị nha
Khi nghèo thì hứa đủ điều, đến khi thành công có tiền lại muốn nhưng thứ khác ngay trk mắt quên đi nhưng điều đã từng hứa.. Đồng tiền , danh vọng... làm mù mắt con ngta mà. Cuộc sống k đoán trk đc điều j sẽ xảy ra
Lúc bình yên người ta thường quên lời thề trong giông bão, cái bạn cần làm là nói hết những suy nghĩ của bạn cho bố bạn nghe, chứ lên đây giãi bày thì cũng chả có tác dụng j đâu. Còn nếu bố bạn là người bội bạc, thì hãy cho ông ta thấy quyết định của ông ta ngày hôm nay sau này tuyệt đối đừng thốt lên hai từ hối hận. Mạnh mẽ lên cô gái, đây mới chỉ là một trong muôn vàn trắc trở trên đg đời phải đối mặt thôi, nhiệm vụ bây h hãy ráng học cho tốt sau này còn nuôi mẹ bạn. Đó là nhiệm vụ, là mục tiêu mà bây h bạn nên thực hiện.
Bố mẹ t cũng ly hôn 1 lần cũng buồn chán lắm chứ nhưng thay vì thuyết phục họ tôi lại nói "bố mẹ k ở được vs nhau thì tránh xa nhau ra đi, ở mà cứ cãi cọ vs đánh lộn suốt ngày thì ở làm gì". Bme cũng chỉ vì t mà cố sống giả tạo với nhau, t nói vậy cũng chỉ muốn bố mẹ giải thoát cho nhau, đỡ giày vò nhau, mới lớp 7 t cũng chẳng muốn ở lại học ở trường cũ nữa vì cũng chẳng biết đối diện sao vs bạn bè cả. T chuyển lên ngoại học 1 năm sau đó lại chuyển về trường cũ học đúng như kiểu làm lại từ đầu ấy. Và năm lớp 9 thì bm t quay lại với nhau vẫn có cãi vã n t lại là ng giải hòa vs nhau và gia đình tôi sống hạnh phúc tới bây giờ. Mong k vì chuyện này bà bạn hủy hoại tương lai hủy hoại bản thân. Cố lên. Phải sống cho tương lai, sống cho chính mình
kí ức của bạn thật đẹp, mình thì ngược lại, kí ức chả có gì tốt đẹp để nhớ lại cả. cứ vài ba lần sắp li hôn thì k thể vì nhà mình 4 đứa con lận, nhà mình k đóng kịch, lúc học cấp 2 cứ cãi nhau suốt, k biết bao lần cắt tóc, cầm dao kề vào cổ nhau, lúc đó cả 2 chị em ( còn 2 đứa út quá nhỏ nên chưa nhận thức đc ) chỉ biết lánh mặt mà khóc thôi, lần cãi lớn nhất đến nỗi mẹ mình cầm một xấp tiền đưa cho mình bảo "sẽ rời khỏi nhà", mùng 4 tết còn chả đc ăn tết như người ta...lúc đó là khoảng thời gian khó khăn kinh khủng, vừa phải chịu áp lực học hành, ở nhà thì suốt ngày cãi nhau, mệt mỏi vô cùng. lúc đó ước gì hai người li dị đi, li dị rồi ai về nhà nấy, làm khổ nhau đc gì...không hiểu sao bây giờ thì hết rồi, mình biết bố mình còn lăn nhăn nhưng k phải mù quáng như xưa, khi có tuổi chắc người ta sẽ khác. hi vọng bạn vươt qua đc, hãy sống thật tốt nhé. vượt qua rồi sẽ thấy được có những chuyện sau này sẽ kinh khủng hơn nhiều nhưng bắt buộc phải vượt qua thôi.
Lúc khó khăn bần hàn yêu nhau thấy dáng quý, những lúc thế naỳ sao ko nhớ là ngày xưa vợ mình vì mình khổ biết bao nhiêu chứ. Đời người cũng chỉ cần 1 người bên nhau sớm tối hạnh phúc tới già, Nhưng có lẽ tiền tài danh vọng hay sự xinh đẹp đã lấy đi mất hết. Xin chia buồn với bạn. gia đình nhà mình thì chả bao giờ thấy cãi vã mấy cũng có nhưng sau đó lại thôi. Người đàn ôn nên yêu thương và quý trọng vợ mình, người vất vả sớm hôm. Tâm sự của FA :)
Bên nhau sóng gió bão bùng Mưa tan ngoảnh mặt đã thành cố nhân. Có lẽ trách nhiệm thuộc về cả hai, nhưng phần nhiều là bố em, cả hai đều có địa vị trong xã hội, nhưng có lẽ chính vì cả hai đều bận vs công việc mà những mâu thuẫn cứ lớn dần cho tới ngày nó nuốt chửng tổ ấm của em. Cố gắng lên em, ba mẹ đã ko làm tròn trách nhiệm với em thì em càng không thể buông xuôi, sau cơn mưa trời sẽ nắng. Em sẽ tìm được người ở bên em cả khi mưa gió bão bùng lúc trời quang mây tạnh. Thân!
M hiểu cảm giác của bn. Vì gia đình m cũng thế. Chỉ khác là, hồi ấy mẹ m phải đùm đề 5 đứa con,em gái nhỏ nhất của m còn trong bụng mẹ. Ngày sinh em, mẹ mình khó sinh, m đã từng lén mẹ đón xe xuống tận nơi, cầu xin ông ta trở về, m vĩnh viễn không thể nào quên đc, ngôi nhà ấy rất lớn, cái cổng rất to, ng cha đáng kính của chị e mình, đứng trên cầu thang nhìn xuống, ns với giọng vô cùng khinh thường, bạc bẽo" cút về đi, sau này có chết cũng đừng tìm t nữa, mẹ con bây hại đời tau rồi ". Thế đó. M đã từng sống trong oán hận, từng ấm ức, từng tủi thân, m từng nghĩ đến hàng trăm ngàn cái kết, rằng sau này ông ta già đi, không con cái tôn trọng, r ms hiểu đc nỗi đau mà ông ấy gây ra cho 6 con ng nó lớn thế nào. M sẽ nói cho ông ta những khổ cực kinh khủng mà mẹ và 5 chị e mình đã trải qua, sẽ kể cho o ta nghe về những bữa cơm chỉ toàn rau lang luộc. M sẽ nuôi ông ta chỉ bằng 2 từ " trách nhiệm", ko phải vì tình, vì nghĩa. M từng nghĩ như v đấy. Nhưng mà bây giờ, qua 10 nam, tất cả những cảm xúc ấy đều nhạt mờ ko rõ nữa. Chung quy cho đến cuối cùng, ngta luôn sống chỉ vì hiện tại. Bạn ạ. Mình hiểu chứ, nhưng mà trên đời này, chẳng có nỗi đau nào ko vượt qua đc đâu. Việc bạn cần làm là ở bên mẹ bn lúc này, đừng bỏ mẹ 1 mình vượt qua cú sốc hôm nay..Chuyện đúng sai bây giờ đừng quan trọng nữa. Cố gắng lên bn ạ, hãy yêu mẹ bn, nhiều nhất có thể. :D
Lúc tôi còn bé,bố mẹ tôi cãi nhau nhưng nhìn thấy tôi khóc thì họ còn níu kéo vì tôi còn quá nhỏ Đến lúc tôi lớn,bố mẹ tôi cãi nhau,họ biết tôi đủ lớn và đủ chín chắn,họ bỏ nhau mà coi như chưa từng có 20 năm gắn bó Đến giờ,điều mong ước của tôi chỉ là một mâm cơm có canh có rau có 1 bát nước mắm và đầy đủ các thành viên trong gia đình !
Nên phải thương mẹ nhiều hơn bạn à. Có mình nên mẹ mạnh mẽ vậy chứ từ giờ về sau cô đơn lắm đau lắm. Mình từng thấy mẹ tự lập fb rồi chẳng kết bạn vs ai mà thản nhiên đăng bao nhiêu thứ trong lòng, buồn ko bk kể cùng ai, thương lắm
những câu chuyện như này phần nhiều các bạn nữ sẽ mất đi niềm tin vào hôn nhân. có thể các bạn sẽ là người vợ cũng có thể sẽ là cô bồ. Phải có lý trí cuộc sống vk ck không chỉ có chữ duyên mà còn có chữ nợ nữa.
Mình ko biết thế giới ngoài kia thế nào nhưng mình cũng cảm nhận được người phụ nữ có thể nhẫn nhịn chịu thiệt thòi, chứ người đàn ông thì sẽ nói rằng người ta đang cảm thấy rất ăn năn nhưng rồi vẫn quyết định làm tổn thương người phụ nữ rồi ra đi với hạnh phúc của mình. Đối với con cái cũng vậy, mẹ sẽ hy sinh cả tuổi xuân để nuôi con, còn bố sẽ luôn noia thương con rồi chăm chút cho tuổi xuân của mình. Bạn hãy làm mẹ bạn thật hạnh phúc đi nhé và cũng đừng ghét bố hãy để bố bạn tự cảm nhận ra.
Kí ức về bố mẹ bạn thật đẹp. Dù bây giờ ra sao thì đó cũng là 1 kỉ niệm. Mình thì ngược lại với bạn ba mẹ mình đến với nhau là do ép buộc chứ không phải vì tình cảm nên sống với nhau tuy hơn 20 năm có 3 người con đã lớn rồi nhưng tình cảm vẫn k có. Người ta thường nói sống lâu thì có tình cảm nhưng gia đình mình thì không cái cảm giác từ nhỏ tới lớn toàn nghe bố mẹ cãi nhau , bố đánh mẹ còn nhiều hơn cả việc gia đình sum vầy. Bố mẹ mình bây giờ tuy sống chung mái nhà nhưng đã ly thân gần 10 năm nay nhiều lúc nghĩ sao lại k ly hôn để k phải khổ nhau như thế. Mạnh mẽ lên bạn thời gian sẽ chữa lành tất cả cố lên nhé
Cái cách sống của phụ nữ VN sai hoàn toàn, sai từ đầu! Lấy chồng là để có người cùng cố gắng, cùng lèo lái con thuyền hạnh phúc chứ không phải biến mình thành ô sin và ông chồng thì thành 1 thằng chỉ biết dựa vào vợ từ những việc nhỏ nhặt nhất là việc nhà, cơm nước! Lấy chồng mà quá hy sinh chẳng khác nào dung dưỡng cho thói xấu nhen nhóm, 1 thằng đàn ông mà không tự mình làm nên được mọi thứ lại phải "mang ơn" phụ nữ thì cái hạnh phúc ấy sẽ sớm chết! Sẽ phải đi tìm 1 "người thứ 3" để mang lại cho mình cảm giác tự tin, thấy mình tài giỏi và được là người chở che! Các bạn ạ! Đã bao giờ phụ nữ đặt mình vào đàn ông để nghĩ chưa? Bạn sẽ thấy đàn ông mà để người phụ nữ hy sinh cho mình thì cũng chỉ là kẻ ích kỉ đáng vứt đi mà thôi! Nếu thực sự yêu, phải xót lắm chứ không đạp lên vất vả của vợ mà tiến thân đâu! Phụ nữ đừng nên sống theo cách mà trăm năm nay đời đời phụ nữ truyền dạy và tự huỷ diệt nhau như thế:"lấy chồng thờ chồng đến chết" ý! Cái cách sống Nho giáo mà đàn ông bao đời dùng để chà đạp và lợi dụng thân phận phụ nữ! Chúng ta cũng đừng dạy con cái chúng ta như thế! Yêu không phải là nợ, hết yêu ai cũng có quyền nói câu chia tay còn hơn sống với nhau mà không hạnh phúc nhưng đừng "hy sinh" quá mức để sau phải tự than thân trách phận hoặc phải nghĩ là đàn ông nợ mình! -> 1 văn hoá sống không hợp lý cho lắm!