Bình luận

Mình biết sẽ rất khó để nói ra việc này với gia đình, tìm lại công bằng, đối mặt và giải quyết vấn đề về tâm lý. Bạn có thể viết thư gửi cho editor@beautifulmindvn.com để chia sẻ về câu chuyện của mình, đây là địa chỉ email tư vấn của Beautiful mind VN. Mình nghĩ đây là một nơi rất tốt để bạn trải lòng mình, họ có thể giúp bạn khắc phục những khó khăn về tâm lý, đưa ra lời khuyên. Bạn có thể không nói danh tính của mình, mọi thông tin hay câu chuyện của bạn sẽ đều được giữ bí mật. Không biết cmt này sẽ lạc trôi về đâu giữa ngàn comment ở đây, nhưng nếu bạn có đọc được mình mong có thể giúp gì được cho bạn.
Chị ơi , chắc là chị khổ tâm lắm , chỉ đọc bài của chị thôi mà em đã đau lòng như thêa này rồi , vậy làm sao mà chị có thể im lặng chịu đựng cả một quãng thời gian dài như vậy hả chị :'( ! Thật đau lòng , nhưng em cũng nghĩ , chuyện của chị bây giờ mới tố cáo thì chắc sẽ không có kết quả gì vì mọi chứng cứ đã không còn nữa, nhưng chị ơi , nếu không nói ra, không đưa nó ra ánh sáng thì liệu sẽ còn bao nhiêu đứa trẻ rồi cũng phải chịu tổn thương như chính chị đã từng,vậy nên hãy mạnh mẽ đấu tranh bằng cách nào đó mà bản thân chị cảm thấy hợp lí nhất , không những cho những đứa trẻ khác mà còn cho chính chị . Chị ơi , tương lai sau này còn dài , em tin rồi chị sẽ tìm được người yêu thương , quan tâm , và hiểu được cho nổi đau của chị vì cho dù có là lí do gì đi nữa tất cả không phải là lỗi của chị , và chị xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp . Nhưng trước hết , em nghĩ chị nên tìm đến bs tâm lý , rồi họ giúp chị gạt bớt đi những phiền muộn , những điều chị phải một mình gồng gánh trong lòng suốt những năm qua , giúp chị mở lòng dễ dàng hơn , vì đó là môtn vết thương nặng và thật khó để chị có thể tự mình làm lành nó . Và một lúc nào đó , hãy chia sẻ với mẹ chị những điều chị đã gặp phải , để chị được quan tâm , và mẹ chị được quan tâm chị nữa chị ạ , có lẽ như vậy cũng sẽ giúp chị nhẹ lòng được phần nào , hơn là cứ phải một mình chịu đựng ntn ! Giá mà em cỏ thể giúp được gì đó cho chị. Thương chị .
Cố lên em gái, những người đàn ông tử tế thực sự sẽ ko quan tâm tới điều đó đâu, họ sẽ càng thương và trân trọng em hơn thôi. Đừng bao giờ nghĩ rằng em nhơ nhuốc hay gì đó, em vô tội và hoàn toàn trong sáng. Khi em nói được ra thế này là em đã dũng cảm với nỗi đau của mình rồi, chị tin nó sẽ ko thể đánh gục em đâu. Hãy yêu thương chính bản thân mình, vượt qua quá khứ, em nhất định sẽ được hạnh phúc. Chúc em mọi điều tốt đẹp nhất.
Buông bỏ đi bạn, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Hi vọng bạn sẽ làm được, rồi bạn sẽ gặp một người vì bạn mà yêu thương tất cả, chữa lành cả nỗi đau đó. Cố gắng lên, chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua đi, ngta gieo nhân nào thì ắt gặt quả đó thôi, quả báo chắc chắn sẽ đến, loài cầm thú đó cũng sẽ bị trừng trị thích đáng mà. Mọi điều tốt đẹp sẽ đến vs b
Có 1 câu chuyện a muốn kể e nghe. Có 1 cô gái người Canada tên Carrie Bailee từng bị chính cha ruột xâm hại tình dục từ khi mới 4 tuổi. Năm 8 tuổi cô bị chính cha ruột cưỡng hiếp, gã đàn ông tệ bạc còn đánh đập, hành hạ cô . Cha của cô còn quyết định rao bán con gái cho những gã đàn ông đồi bại khác. Người cha không bằng cầm thú này thản nhiên khoanh tay đứng nhìn đám đàn ông xa lạ xâm hại tình dục con gái ruột, để đổi lấy những đồng tiền mua dâm dơ bẩn. Rồi cô bị lừa vào một đường dây mua bán dâm trẻ vị thành niên. Một quá khứ quá đen tối và kinh hoàng đúng không ? Nhưng với nghị lực phi thường, Carrie đã kiên cường đạp lên những nỗi bất hạnh và ám ảnh trong quá khứ để đưa câu chuyện của mình ra ánh sáng.đã vượt qua quá khứ đau thương để trở thành tấm gương nghị lực và truyền cảm hứng sống cho hàng triệu nạn nhân ấu dâm khác trên toàn thế giới. Cô đã viết và xuất bản cuốn sách mang tựa đề "Flying On Broken Wings" đã khiến dư luận bàng hoàng khi thuật lại câu chuyện trần trụi tới mức đau đớn về một cô bé bị chính cha ruột của mình lạm dụng tình dục từ khi 4 tuổi. Đó quả thực là 1 quyết định vô cùng dũng cảm và nhận được sự cảm thông sâu sắc từ những độc giả trên khắp thế giới. Cô cũng trở thành nguồn cảm hứng và động lực lớn lao cho những nạn nhân đã và đang bị xâm hại tình dục. Em à, dù mỗi cá nhân cũng như pháp luật còn quá yếu kém trong việc trừng trị và giải quyết những kẻ đồi bại đó nhưng không ai dung thứ cho hành vi tội ác trái ngược luân thường đạo lý, tày đình nghịch nhân vậy. Chỉ cần em mạnh mẽ, dám đứng lên đánh bại chính sự sợ hãi của mình, tin tưởng vào con người vì chắc chắn có người đủ yêu thương, cảm thông, trân trọng em còn chờ em ngoài kia, vì em xứng đáng được hạnh phúc. Hơn thế, còn biết bao nhiêu người như em, đang phải trải qua nỗi sợ và nỗi ám ảnh cả đời, và không phải bất cứ cô bé, cậu bé nào cũng có đủ nghị lực cũng như sức mạnh để vượt qua nỗi đau khôn cùng cả về thể xác lẫn tinh thần, để làm lại cuộc đời như nữ nhà văn này. Dũng cảm giúp chính bản thân em, và có thể truyền nghị lực và kiến thức từ chính bản thân mình cho những đứa trẻ có nguy cơ hay người cùng cảnh ngộ chính là việc nên làm đó em. người tốt sẽ đứng về phía em. Còn kẻ đàm tiếu thì bơ chúng đi, ko đáng để tâm em ạ
Bạn nên tìm đến những chuyên gia tâm lý để giải quyết. Ở Việt Nam, phần lớn mới chỉ quan tâm đến sức khoẻ thể chất mà chưa để ý nhiều đến sức khoẻ tinh thần. Nếu nỗi đau thể xác có thể lành thì nỗi đau tinh thần cũng có thể liền sẹo. Không phải hồi phục hoàn toàn, nhưng cũng sẽ rất có ích cho cuộc sống. Bạn xứng đáng được hưởng những điêù tốt đẹp. Đi tìm các chuyên gia tâm lý đi. Chúc bạn sớm tìm được bình an cho bản thân.
b nên đến gặp bác sĩ tâm lý. theo như mình biết thì ngta sẽ có cả khóa để điều trị cho những ng bị gặp nỗi ám ảnh này. b nên đến đó. dù ít dù nhiều cũng sẽ giúp b thoát ra được ký ức ấy và giải thoát cho chính mình. Mong b sớm lấy lại được cuộc sống vui tươi của chính mình. đâu thể lãng phí hết cả cuộc đơi tươi đẹp của b phải k ? :)
Xưa ở quê mình có 1 ng suýt nữa bị làm nhục. Lúc ấy chị ấy cũng chỉ mới mười mấy tuổi. Bố chị ấy biết còn chửi chị ấy rằng mày mà làm nhục gia đình thì tao chém. Chị ấy kể mà mình lặng người. Cũng vì thế mà chị ấy từng nghĩ đến cái chết. Chả hiểu tại sao người ta đôi khi lại coi trọng "danh dự" đến thế. Hơn cả con cái mình. Trong khi cái việc bị lũ thua cả súc vật kia làm hại cũng đâu có phải là lỗi của nạn nhân.
Tại sao con số thống kê về nạn ấu dâm chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm? Cái mà dư luận can thiệp trừng trị kẻ cầm thú kia thì ít, cái nhìn của dư luận dành cho bé gái đó thì theo em ấy cả một đời. Định kiến xã hội về một cô gái không còn trong sạch tồn tại ngay cả khi không phải các em ấy muốn như thế. Chúng ta học văn 12 năm cũng chưa chắc hiểu hết thế nào là trong sạch.
Cố lên chị! Thật ko biết nói gì. Chỉ biết trách đời ko chỉ có con người mà còn biết bao tên cầm thú ngoài kia nữa. Dạo này mấy vụ lạm dụng tình dục trẻ em cứ um sùm cả lên, mong chờ mãi 1 tin gì đó hả hê từ chính quyền để trừng phạt bọn tội phạm mà chả thấy gì. Buồn cho pháp luật VN, cho các ông to được dân nuôi rồi hốc của dân bao nhiêu để bh dân cầu cứu thì các ông lại thi nhau thoái thác. Cứ nghĩ đến lúc xã hội dung túng cho tội ác cầm thú này, sợ sẽ có ngày em mình, con mình lại gặp mấy tên vô nhân tính như vậy. Sợ thật!
Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình. Đó là kẻ reo rắc nỗi buồn, là kẻ hiểu được suy nghĩ của ta và gặm nhấm những nỗi đau sâu thẳm trong ta. Nhưng là kẻ 2 mặt vì bắt ta sống bằng nụ cười giả tạo. Ở một góc nào đó t hiểu tâm lý của bạn, vì trong t đã từng có 1 ám ảnh hồi nhỏ. Cuộc sống là vậy, là những vui buồn sướng khổ, run rẩy trc thần chết, đâu biết đc ngày mai sẽ ra sao. Hãy cứ vui mà sống khi còn có thể. Chúc b may mắn
Một nỗi đau quá lớn với một cô gái 6t ngây thơ hồn nhiên. Kéo theo là sự mặt cảm kéo dài suốt 18năm, chị j đó hãy chia sẽ với người mà thật sự cho là có thể chấp nhận mình. Cứ giấu vào lòng ai hiểu thấu, tương lai phía trước còn dài, còn một gia đình nho nhỏ, những đứa con tương lai đang đợi chị. Phải chấp nhận sự thật mà sống tốt chớ. Không ai trách chị bởi đứa trẻ ngày xưa chỉ 6 tuổi n rất ngây thơ chả biết gì. Chị không ngại có thể rep, ib một người xa lạ như e. Sẽ coa người cho C chia sẻ, nc ra rồi sẽ rất nhẹ lòng. cuộc sống rất nhiều màu đừng ôm quá khứ rồi vùi lấp mình vào màu đen úa đó. Chúc chị sẽ tốt hơn....
Hơn 20 năm vẫn không thế quên được cảm giác đó , tội nghiệp cho bạn quá. Tốt nhất bạn nên thường xuyên gặp bác sĩ tâm lý , nó sẽ tốt cho bạn và cuộc sống say này. Phải cố gắng vượt quá tâm lý sợ hãi của quá khứ thì tương lai mới tốt đẹp được :)
Theo mình được học thì trẻ em nhỏ tuổi như c thì bạn chưa bị mất trinh vì bộ phận sd còn quá nhỏ ko thể thực hiện đc hành vi đó. T nghĩ có thể bạn cứ nghĩ mình bị mất rồi nên tâm lý càng nặng nề hơn. Bạn hãy kiểm tra lại xem. Vì nếu mất thì lúc đó bộ phận sd sẽ bị tổn thương rất nặng nề và phải nhập viện. Mong mn đọc cmt của t và cho bạn ấy lời khuyên để giải quyết cái gốc vấn đề này
Chắc bộ luật Việt Nam cần có một bộ luật dành riêng cho những kẻ ấu dâm... Để trừng trị thích đáng những kẻ này.... Thật ghê tởm với những con người có hành vi thiếu ý thức vì muốn thoả mãn dục vọng của bản thân, mà đã gây nên sự tổn thương tột độ cho những người bị hại.....
Chị nên đến bác sĩ tâm lý. Rồi sau này sẽ có người chấp nhận chị, chị cũng như những người bình thường khác thôi. Khi đã yêu thì ai cũng sẽ bỏ qua quá khứ đau buồn đó. Cố lên và chúc chị may mắn
xin được nắm tay chia sẻ nỗi buồn cùng em, không biết khuyên gì, chỉ mong em được hạnh phúc, chuyện quá khứ đã không thể nào thay đổi thì mình hãy nhìn vào tương lai để cố gắng em nhé. Mình hãy bỏ qua tất cả định kiến nhận xét của người khác, tự yêu lấy bản thân mình và hi vọng có một chàng trai tốt sẽ che chở và yêu thương em. Mạnh mẽ lên cô gái <3
Mình nghĩ bạn nên điều trị tâm lý để có thể tìm thấy cho mình một cánh cửa tự giải thoát cho mình khỏi nỗi ám ảnh đó. Còn riêng mình, bởi vì không phải là bạn nên không thể hiểu hết những cảm xúc của bạn, và mình có nói gì thì cũng chỉ dừng lại ở mức thông cảm mà thôi, nhưng dù vậy, mình thực sự hy vọng bạn có thể vượt qua ám ảnh ấy để tìm được bình yên và hạnh phúc cho chính mình.
bạn đã từng nghĩ đến việc nếu cứ im lặng thì sẽ có thêm nhiều người bị hại nữa ko, mình biết nói ra rất khó nhưng nếu chúng ta cứ mãi im lặng như vậy thì những kẻ như thế sẽ vẫn luôn tồn tại...
Thực sự rất xót xa khi nghe những điều mà bạn trải lòng, xã hội này có những kẻ luôn mang nỗi đau của người khác ra làm thứ để nhục mạ nhân phẩm họ, chính những kẻ đó còn đáng ghê tởm hơn cả hung thủ. Về phần thằng chú họ bạn, chuyện đã xảy ra quá lâu và mọi thứ đã không thể nào đưa được ra ánh sáng trừ khi con thú vật ấy tự thú, sẽ là một nỗi đau theo bạn suốt đời này. Mình không có lời khuyên nào cho câu chuyện của bạn, những ám ảnh về tinh thần thực sự khó chữa lành, nếu có thể, bạn hãy thử điều trị tâm lý. Chỉ hi vọng trên đường đời sau này, có một người hiểu và yêu thương bạn, chữa lành vết thương ấy bằng tình yêu chân thành, tình thương bao dung, mang lại cho bạn cảm giác an toàn, bình an. Tôi mong con thú kia sẽ gặp quả báo dù đến muộn, bị đày đọa trong mười tám tầng hỏa ngục, vĩnh kiếp không được siêu sinh.
Ngộ lắm. Lúc trẻ em bị ấu dâm. Ngta luôn dồn sự chú ý về phía nạn nhân. Hỏi thăm tới tấp. Còn về tên tội phạm thì chỉ trích rồi thôi. Đâu hiểu được. Những câu hỏi của sự tò mò giết chết biết bao linh hồn non trẻ. Tôi thông cảm với bạn. Vì tôi hiểu. K hẳn là nạn nhân. Thiếu chút nữa tui cũng thành nạn nhân. Xh bây giờ phát triển lắm. Hi vọng lắm vào tương lai những kẻ ấu dâm bih đào thải. Vào tù thì bị đánh nhiều hơn ăn cơm. Cắt luôn của quý đi cho biết đau đớn với ngta. Chứ phạm tội xong mà nhởn nhơ như vậy thì bất công vô cùng vô cùng luôn
Mấy hôm nay đọc báo lớp 1 bị xâm hại..rồi lại thêm em nữa..đúng là phận phụ nữ luôn phải chịu đựng 1 cái thứ gì đó ám ảnh mà khó có thể thoát khỏi..buồn thật..nào cô gái vững tin lên...bước mà đi xh này đàn ông trưởng thành sẽ k quan trọng vấn đề đó đâu...nghe anh bước mà đi..chúc em vạn sự may mắn
Cố lên bạn. Rồi sẽ có người hiểu đc và yêu thương bạn Quên mọi chuyện đi, qua rồi. Nó quá tồi tệ so với 1 đứa trẻ, nhưng phía trước còn nhiều điều đáng quý hơn. Mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi <3 p/s: Giá mà pháp luật nghiêm 1 chút, lũ đấy chỉ có cắt rồi đốt thành than -_-