Bình luận

đọc cfs của chị sau khi trái tim vừa "vỡ cái xoảng". Em lại thấy mình yếu đuối vô cùng. Là em và anh ấy tự đánh mất nhau, nhưng cái cảm giác tim đau đến nghẹt thở thì vẫn không buông tha em. Đêm em nằm ngủ, giữa giấc em giật mình thảng thốt vì chợt biết mình đã mất đi những gì mình rất rất trân trọng và yêu thương, cái cảm giác đấy, hoang hoải, đau đớn vô cùng. Anh ấy, là người ngàn lần em muốn giữ. Nhưng em không thể giữ được. Em cố gắng ở giữa cái thành phố rộng lớn này, vốn là vì anh ấy, nhưng giờ anh ấy không ở bên em nữa mà là ở cạnh một người khác. Có đôi khi em ngồi làm việc, nhưng tim em cứ thắt từng nhịp khiến em không chịu đựng được, lại là những phút em yếu lòng. Ngày hôm nay em buồn lắm. Đau nữa. Nghe lại bài hát xưa cũ, vốn chỉ còn em nghe thôi chị ạ. Em cũng không biết đến bao giờ trái tim em mới lành lặn lại.
Em hiểu cái cảm giác nghẹt trong ngực, ko thở được, ko ăn được, ko ngủ đc, thiếp đi lúc 3h sáng rồi lại choàng tỉnh lúc 5h. E tin bạn ấy tuyệt đối. Tin ko một chút nghi ngờ. E ko giận bạn ấy mà em chỉ hận em quá kém cỏi, ko lo đc cho ngta thôi. Khóc em còn ko khóc đc nữa chị ạ. Đàn ông mà! Rồi ko biết em có quên được ko nữa. Hay em sẽ lại đợi như 27 năm nay em vẫn đợi. Mong chị bình yên.
Anh ta không biết trân trọng tình cảm, thì chắc chắn sẽ quả báo thôi Tôi cũng rất thấm điều này, vì tôi đang phải chịu những quả báo đấy,không phải chỉ riêng việc không trân trọng tình cảm Bây giờ phải biết sửa sai thôi,ông trời có mắt tinh tường, rồi sẽ được đền bù xứng đáng :)
Sẽ có lúc người ta thấy những gì đã trải qua là vô thường. Là chạy trốn khỏi thức tại nhưng việc gì đến rồi nó sẽ phải đến. So sánh một thứ không có đơn vị đếm như là tình yêu là chuyện không thể. Khi bình minh đến người ta thường quên những lúc quan tâm đời thường như cách mà để quên đi những gì đã từng trân trọng.
Chị năm nay gần 30t và cũng đang ế như gái đây :) Chuyện của chị thì cũng dài lắm, vướng vào mối tình tay 3 nên chị quyết dứt áo ra đi. Có lẽ một phần cũng là do chị là "dân kỹ thuật" nên chị khá mạnh mẽ, chia tay rồi chị chỉ buồn chút xíu thôi. Chị mong gái hãy mạnh mẽ như chị, cứ coi chuyện cũ như một cơn mưa rào đi, sau cơn mưa trời lại sáng.. Gái hãy lạc quan lên nhé, rồi mọi chuyện tốt đẹp sẽ tới thôi :) À nếu cần người tâm sự, sẻ chia thì tới BK tìm chị nhé! Chị công tác ở đó :)
Sao chị không nghĩ rằng chị rất may mắn. Giả sử chị lấy anh . Cắp nách thêm đàn con nhỏ. Rổi ở cái tuổi 30 khi chi toan về già còn a đang xuân. A bỏ chị . Thì luc đó đời chị thẹ thảm hơn. Kiếm người khác đi chị. Anh ta ko đáng đâu. Yêu làm gì nữa
Cũng thấy mình đâu đó trong câu chuyện. Bắt đầu không quan trọng, quan trọng là kết thúc. Và chợt nhận ra rằng nếu yêu nhau và muốn cưới thì cưới luôn từ lúc nghèo khó. Lòng người thay đổi khó mà biết trước. Còn nếu cứ tính 1-2 năm sau cưới thì đừng nên quá hi vọng vào mqh đó. Vì ngay ngày mai sóng gió có thể ập tới. Tình yêu là thứ tình cảm mà không ai biết được ngày mai nó sẽ đi về đâu...
Chắc bạn cũng tầm tuổi mình. Nỗi đau nào rồi cũng qua. Nhưng vết sẹo thời gian thì k thể chữa lành. 6 năm thanh xuân, ngta vẫn nợ mình một lời xin lỗi. 3 năm đã trôi qua, mh vẫn đơn độc, vẫn thỉnh thoảng khóc thầm trong đêm. Cánh cửa mới vẫn chưa mở ra...
Bất kể lí do khi chia tay cho dù ngọt ngào đến đâu, xuôi tai cỡ nào, chung quy vẫn chỉ là anh ta muốn rời xa bạn, đấy mới là quan trọng. Yêu thì tìm cách, hết yêu thì có trăm ngàn lí do. Đừng tin và dựa vào lí do khi anh ta rời đi mà chờ đợi, vì một người yêu bạn, bạn rời xa anh ta một giây, chính là một giây đau khổ. Còn một người rời xa bạn lâu như thế, một là với anh ta bạn không là gì, hai là anh ta không coi bạn quan trọng như bạn đã nghĩ. Một người yêu bạn, dù cho bất kể lí do gì họ cũng sẽ nỗ lực ở bên bạn. Một người không yêu bạn, dù cho bạn có cố gắng cỡ nào họ cũng sẽ tìm lí do để rời xa bạn.
6 năm gắn bó thanh xuân Vừa lên làm sếp đã quên đi rồi Giờ anh vui vẻ bên người Là cô thư ký tuyệt vời của anh Em về với những người thân Cùng hội bè bạn trung thành FA. 2 năm ta đã chia xa Anh quên hay nhớ mặn mà năm xưa? Thời gian vẫn cứ thoi đưa Bão giông đã hết, cơn mưa chẳng còn.
Quá trẻ con và không chịu lớn. Khi ra trường người ta sẽ nghĩ và yêu theo chiều hướng khác. Khi có tiền và địa vị thì người ta sẽ có nhìu mối quan hệ và sự chú ý hơn. Thời gian chỉ có tính vĩnh cửu tại 1 thời điểm. Ai rồi cũng sẽ khác
Có một câu nói rất hay trong bộ phim " Tai trái" là : "Yêu đúng là tình yêu, yêu sai là tuổi trẻ". Bình thường e hay đọc và không cmt dòng trạng thái nào cả, trừ phi đó là người thân. Hôm nay, e đã đọc hết câu chuyện của chị, và chỉ muốn nói rằng, nếu đau lòng, buồn bã ,vật vã chị hãy cứ khóc lóc cho nhẹ cơn sầu muộn, nhưng sau tất cả, cô gái ơi, chị hãy lạc quan , mỉm cười nhé. E từng đọc được một cfs của một bạn đại loại nói rằng:" Nếu một ngày anh thay lòng, anh cũng chỉ là đồ bỏ đi". Dành cả tuổi thanh xuân để yêu ai đó, hỏi có đau không, có buồn không khi chàng trai đấy phũ thế. Người xấu không nên tiếc , còn người tốt thì phải trân trọng, hãy cố gắng sống tốt , không phải cho anh ta tức điên lên và trắng mắt ra, đơn giản là, chị xứng đáng được sống bình yên và hạnh phúc. Thương mình, gia đình mình, người quan trọng của mình, còn mọi ai khác, hãy để họ ra đi nhé. Đừng nặng lòng quá mà bỏ phí một đoạn đường tương lai. Nếu một ngày nào đó, chị yêu phải thật hanh phúc nhé, nhiều năm sau , chị sẽ cảm ơn những kí ức đau thương ngày hôm qua thì mới có tương lai tốt đẹp như vậy. Chúc mừng chị nhân ngày mùng 8 tháng 3, và hy vọng rằng ngày nào cũng là ngày thật đặc biệt nhé chị ơi!Vui lên đi chị, đừng mãi ngồi yên trong bóng tối.
:) có lẽ bạn bằng tuổi tớ nhỉ :) .. Tớ cũng có một tuổi thanh xuân như thế- tuổi thanh xuân có người ấy.. Đến cả ngày cưới của người ấy, tớ cũng không tin rằng bọn tớ đã chia tay. Đau lắm... không thở được, cũng đã từng nghĩ đến cái chết vì tớ nghĩ rằng tớ k thể sống thiếu người ấy. Mấy năm trời nhìn người ta hp... cũng nghĩ rằng mình không thể yêu ai khác... Cơ mà, duyên phận không ai biết trước được vì chồng sắp cưới của tớ bây giờ còn tuyệt vời hơn cả người yêu cũ :) ... giờ với tớ, người yêu cũ chỉ là ký ức đep thôi , đôi khi chẳng nhớ nyc là ai.. ha ha..:) .. Mong bạn cũng thế nhé...
Em phải nghĩ là thật may quá, may mà em chưa kết hôn, may mà em chưa có con với hạng đàn ông tồi đó em ạ. Em phải cảm ơn Trời Phật vì em mới chỉ mất có 6 năm thôi ấy, lấy nhau rồi ràng buộc nhau thì em khổ cả đời. Thôi buồn 2 năm đủ rồi, vui lên đi đời còn dài giai còn nhiều chả việc j phải xoắn cả :) tính ra em mới có 26t, ế thế nào mà ế :) vui lên đi, phải luôn nhắc nhở mình may quá thoát khỏi thằng cha họ Sở
Lâu lâu mới có 1 bài mà cảm xúc chân thật tới vậy. Không nói lỗi thuộc về ai. chắc có lẽ bạn gái quá yêu nên không thể nhìn rõ được. Chẳng thằng con trai nào yêu bạn mà lại chần chừ không muốn cưới xin cả. Đợi có nhà có xe cơ ngơi đầy đủ. Với sức trẻ của sinh viên mới ra trường. Bạn trai đó phải thực sự rất giỏi thì mới dám nói thế. để sau 2, 3 năm mang lại 1 cái kết vẹn toàn.Còn với người bình thường thì có lẽ phải chục năm làm việc mới có đầy đủ những yếu tố đó. Con trai 32-35 tuổi mới thì công việc mới thực sự ở độ chín. Chả nhẽ lại đợi tới như vậy sao. Cái gì cũng cần có tích góp và đồng lòng. Dù sao chuyện đã qua. Bạn sẽ tìm được người xứng đáng. Chúc bạn may mắn vào ngày mai. Có người ngỏ ý với bạn.
Lục đc tấm hình trong máy rồi suy nghĩ. Đàn ông mà để cho người con gái mình yêu phải buồn và cô đơn la đàn ông tồi. Sắp đến 8-3 mà lại có câu chuyện buồn như thế này . Dù sao mọi chuyện đã qua mong bạn luôn nghĩ tích cực và lạc quan còn nhiều ng tốt đang chờ bạn!
E cũng đã từng dành hết thanh xuân cho 1 người. Cũng 6 năm như c. Không thể quên ngay được c ạ vì dù gì ngần ấy tgian biết bao ki niệm vui buồn, bao sóng gió. Chúng e cũng nghĩ đến 1 cái kết cho năm tới.Nhưng đời chả đoán trc dk j chị a ?.
Rồi sẽ có ngày chị gặp đc 1 người khác tốt hơn thôi. Ai cũng có thể có những lúc say nắng kể cả khi có ny hay vợ chồng. Quan trọng là bản thân người đó có giữ cho lý trí được vững vàng, có vội quên những giá trị thật, những tình nghĩa với nhau hay không thôi. Kể cả a ấy và chị có lấy nhau đi chăng nữa. Thì chưa chắc là a ấy sẽ k rời bỏ chị đến với 1 vòng tay khác. Cái gì lạ cũng hấp dẫn hơn. Nhưng theo em thì trên đời này đều có nhân quả. Sống và yêu chân thành rồi 1 ngày ông trời sẽ báo đáp thôi :) chúc chị may mắn và gặp được 1 người xứng đáng với những yêu thương của chị :)
Lại nữa này... Ai cũng từng nghĩ mình sẽ là người buồn nhất. Biết đâu đc ngoài kia, có những người buồn hơn, cả 1 mối tình cũng chưa hề có. Chẳng ai cướp đi thanh xuân của ai. 6 năm yêu nhau, đó là thanh xuân đấy. Cố lên chị và tôi cũng cố lên :))))))
Cứ bảo phải mạnh mẽ, cứ bảo đừng lụy tình, nhưng phải làm sao khi những thứ tưởng chửng bên mk mãi mãi lại ra đi trong sớm mai... Tình yêu phải chăng là thứ phù phiếm
"Chị chỉ còn bố mẹ và hội bạn thân tụ tập khi buồn." Em thì lúc nào cũng chỉ có bố mẹ và hội bạn thân tụ tập khi buồn, và em cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết vì những con người này luôn ở bên em và yêu thương em dù có chuyện gì xảy ra. Và em nghĩ chị nên cảm thấy như vậy thay vì ngồi dày vò bản thân mình mãi vì một câu chuyện đã cũ. Chuyện tình kết thúc không như mong đợi thì không ai vui, nhưng em hi vọng chị không quá đau buồn :) hi vọng chị cho bản thân mình thời gian nguôi ngoai và quên chuyện này. Còn nếu chị thấy vẫn chưa quên được, thì chị cho thời gian chút thời gian nhé. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôii