Bình luận

"Cũng là tối hôm ấy, anh nhớ không a và e ngồi ngắm mưa dưới ánh điện ở cây cột điện gần cửa nhà anh, a còn lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc ấy cơ" đọc đến đoạn này e lạnh cả sống lưng các bác ạ, là dân ngành điện, e xin khuyến cáo toàn thể ace ngồi dưới mưa mà dùng điện thoại nhé, rất nguy hiểm, rất nhiều người đã thiệt mạng vì sét đánh rồi, đã thế lại còn ngồi dưới cây cột điện nữa chứ, dây nối đất mà rò điện nữa thì...........dù sao cũng chia buồn vs c...
À thật ra thì c cũng đau lòng khi thấy bóng dáng chị trong câu chuyện :( nhưng cô gái ạ. Em làm gì thì làm trở thành ai cg được ngoại trừ trở thành người thừa (kẻ thứ 3) nhé. Tỉnh táo châm dứt. Đừng đến với thằng đó khi vợ nó trong thờ kì thai nghén vượt cạn rồi lên NEU thêm lần nữa nhé. C chờ cfs của em viết 1 lần nữa nhưng viết để thôg báo em đang hp nhé. Thân.
Thích, muốn cháu nó làm con dâu thế rồi lại ko cố chờ cháu nó thêm chút th gian. Yêu nhau thế mà ng con trai này cũng ko có ý chí giữ vững đc ty, bảo gđinh chờ..có đôi có cặp đẹp như thế này, ty đẹp như này, có ng con gái yêu nồng nàn như này mà...đắng lắm. Mình ở tr hợp này là bất chấp tất cả,thà cưới muộn còn hơn nhầm người, vớ đc cô nàng HÀNG HỊN như này mà, thích lắm :) Con gái là vậy đấy,hay bị nghịch cảnh như này,yêu hết mình mà đc nhận lại như này, Gửi ny tương lai,ĐẰNG ẤY ơi, sẽ ko có trường này đâu nhóe <3
Sao mình vẫn thấy kiểu gì cũng không dứt khoát được giữa 2 người. Đến đám cưới thì cũng được nhưng đến mức thắt cà vạt, tâm sự cùng mẹ anh kia thấy ko nên, kiểu gì ý
Có lẽ điều đó là đúng. Yêu nhiều rất nhiều để rồi nhận lại là những giọt nước mắt. Ngày chia tay anh cũng chính là ngày mà chúng ta bắt đầu yêu nhau, nhưng chắc là anh không còn nhớ. Em luôn nghĩ không yêu thì chúng ta sẽ làm bạn, nhưng em thì không thể làm được, lúc nào cũng nhớ về anh, thấy anh buồn và ốm thì lo lắng, thấy anh chụp hình với người con gái khác thì ghen tuông. Đến tận lúc này khi anh có người yêu mới rồi nhưng mọi thứ trong em vẫn như ngày đầu. Chắc có lẽ là vì chúng ta không biết trân trọng tình cảm của nhau nên ước mơ của cả hai đều đổ vỡ. Dù sao đi nữa thì cũng chúc anh hạnh phúc...
Có đôi chút giống câu chuyện của mình. Ny mk cũng là con cả, gđ a cũng muốn a lấy vợ. Nhưng mk vẫn còn là sv, cuối cùng thì mk và a cũng chia tay chỉ vì a muốn lấy vợ. Điều đắng cay nhất của mk là sau khi mk và a ctay vài ngày thì a đã có cô ny mang tên " vợ sắp cưới".
Xe hoa lăn bánh a k cố nhìn theo được vì nước mắt đã trực chầu để rơi rồi, a lau vội và vào nhà nằm với Bác gái. Bác và a nói chuyện nhiều, Bác bảo thôi thì chúng mày không có duyên thì phải chịu cháu ạ, a giật mình sao Bác biết, thì Bác bảo e kể Bác nghe.Bác cũng bảo a là bác vẫn còn giữa cái cặp tóc và lọ kem dưỡng tay a tặng bác, a nghe mà ấm lòng lắm e ạ. A với Bác tâm sự lúc lâu rồi a ôm Bác ngủ và a chỉ mong rằng Bác là mẹ vợ của a thôi :(. p.s: trích "NEU Confessions cải biên"
ơ ctay cũng là bạn , đau khổ cũng là bạn botay cho bạn luôn. mình cứ tưởng vì lý do nào mà 2 bạn ctay luôn đó, 2 ng yêu nhau, ba mẹ không cấm cản mà vãn không đến được với nhau vậy mới nói chữ duyên chưa đủ cần thêm chữ nợ nữa.''hận gặp nhau quá sớm,, hận yêu nhau quá muôn'.
Đoạn đầu nói anh ý ko nhớ cái này cái kia, làm như mọi thứ lỗi của anh ấy vậy :) :) :) Lựa chọn là ở chị, giờ xong rồi thì chịu thôi, trách ai bây giờ đâu :)))))
Tóm tắt: #10250: " chúng mày mà nên duyên thì giờ mày đã là con dâu của bác rồi " Hôm nay Anh là chú rể, nhưng em k phải là cô dâu. Em ở đấy để làm gì ư? để e có thể thật sự tin rằng anh đang hạnh phúc, để em nhẹ lòng. Em còn nhớ rõ từng ngày thấng ấy lắm anh ạ. lúc ấy với em cả vùng trời chỉ có anh và tình yêu của đôi ta. Em còn nhớ cái đêm trước sinh nhật anh, e còn mấy bông hoa chưa làm xong, e ngồi cắt cắt khâu khâu xuyên đêm đến độ mờ mắt và đâm vào tay mấy lần. Chỉ để kịp ngày sinh nhật anh. Nhưng anh k biết đâu vì lúc ấy anh đã đâu để ý đến em. E cũng nhớ như in hôm sinh nhật anh có 1 con hâm ngồi ở bến bus giữa trời mưa khóc lóc vì không gọi được cho anh, nhưng may quá khi đêm đến anh đã vui xong với bạn bè thì đã liên lạc với em nên e vẫn tặng được món quà ấy cho anh. Mãi sau này khi anh chuyển nhà gần như anh mang đồ đi rất ít nhưng anh bảo đi đâu a cũng mang lọ hoa đi theo vì là quà e tặng mà, lúc ấy e hạnh phúc lắm nhưng chắc giờ anh không còn nhớ lọ hoa ấy nó như thế nào nữa anh nhỉ. Anh để ý em, quan tâm e hơn xíu sau tối hôm ấy đúng k anh. Khi giữa đêm tối trời mưa e phi ra đường đi cả chặng đường chỉ để đưa thuốc cho anh thì e mới yên lòng được. Cuộc sống e lúc ấy hoàn toàn là Anh, e ăn gì làm gì cũng đều nghĩ không biết anh đã ăn gì chưa, đang làm gì hay lại đang lủi thủi 1 mình, e lại k chịu nổi lại qua anh xem sao rồi về. lần đầu tiên e say, say đến độ e k hề nhớ gì. Anh biết vì sao không, vì anh bảo a đang bắt đầu kinh doanh a sợ k chú tâm được cả 2 nên chắc chúng ta dừng lại 1 thời gian . Trong khi lúc ấy chúng ta mới chính thức yêu nhau được ít ngày, e vừa uống vừa khóc vừa thương anh mà thương cả em. Em còn nhớ có hôm mưa to lắm, nhưng nhớ anh vì a có mấy khi qua thăm em đâu, nên e lại phi qua anh. Gần đến nơi thấy a có khách ở đấy e cũng chỉ dám nt báo anh thôi, đợi khi khách về rồi e mới vào. E mặc áo mưa nhưng người em vẫn ướt nhèm đi, e run vì lạnh anh nhìn em như kiểu muốn ôm em vào lòng luôn e biết mà nhưng vì có bạn anh ở đây nên a chỉ đưa khăn e lau ngừoi thôi. Cũng là tối hôm ấy, anh nhớ không a và e ngồi ngắn mưa dưới ánh điện ở cây cột điện gần cửa nhà anh, a còn lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc ấy cơ., nhưng chắc giờ anh không còn nhớ tối hôm ấy chứ nói gì bức ảnh đúng k anh. Cũng là nhớ anh nên e cũng hay sang anh, hôm ấy thì trời k mưa nhưng lại tối muộn ,e đến nơi thì thấy anh đang có bạnqua chơi, e cũng chỉ nt báo a thôi chứ e cũng k dám vào. Vì anh và em đến với nhau nhưng k cho ai biết nên e cũng sợ anh khó xử,. Em cứ ngồi đợi ở ngoài, đếm từng em muỗi rồi chán quá đứng lên đi lại cho đỡ chán , anh đi tìm e vì k gọi e được, lúc gặp anh ôm em và bảo sao e ngốc vậy tối vậy nhỡ bị làm sao thì sao, em đâu quan tâm lúc ấy e chỉ ôm anh thật chặt cho thoã cơn nhớ thôi. Những ngày tháng của đôi ta cứ thế qua đi, cho đến ngày a bảo đợt này anh về mọi người giục anh quá, cứ bảo anh lấy vợ đi. Em biết anh suy nghĩ nhiều lắm, anh bảo ba anh cũng ốm nên cũng mong anh lấy vợ. Anh lại là con đầu nữa, giờ anh không biết thế nào. Lúc ấy e vẫn là cô sinh viên chỉ biết yêu hết mình nhưng lại k dám nghĩ tới chuyện hôn nhân, lúc ấy chuyện đấy với em nó xa xôi kiểu gì ấy. Ngày định mệnh ấy, e uống với bạn em mấy ly rượu để lấy can đảm nt cho anh rằng mình dừng lại. Anh không hỏi không giữ không níu chỉ vỏn vẹn "anh tôn trọng quyết định của em" và thế là ta chia xa mãi mãi anh nhỉ. Và e biết răng từ đấy về sau sinh nhật em sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn nữa :( Anh chật vật để quên đi em, e thì vui bên ngừoi mới. Thoáng cái giờ anh đã thành chú rể còn em thì đang cố tìm lối thoát cho mình trong nỗi đau này. Anh ôm em vào lòng bảo em phải hạnh phúc nhé , 1 lần nữa e lại đc tự do ôm anh khóc như trước kia. Anh và em tâm sự cùng nhau, e như truốt được hết tất cả ngững nỗi niềm trong em ra. Và e có thể cười tươi nhìn anh, và chúc anh hạnh phúc viên mãn. Anh đứng đấy mặc vest, e thắt cà vạt thắt nơ chỉnh chu cho anh nhưng cô dâu là người may mắn khác chứ không phải em. Xem hoa lăn bánh e k cố nhìn theo được vì nước mắt đã trực chầu để rơi rồi, e lau vội và vào nhà nằm với Bác gái. Bác và em nói chuyện nhiều, Bác bảo thôi thì chúng mày không có duyên thì phải chịu cháu ạ, e giật mình sao Bác biết, thì Bác bảo anh kể Bác nghe.Bác cũng bảo e là bác vẫn còn giữa cái cặp tóc và lọ kem dưỡng tay e tặng bác, e nghe mà ấm lòng lắm anh ạ. E với Bác tâm sự lúc lâu rồi em ôm Bác ngủ và e chỉ mong rằng Bác là mẹ chồng của em thôi :( Sáng sớm e dậy để về, e ra đứng nhìn lại lần cuối dòng chữ gắn tên anh và chị ấy và ảnh của anh chị, e cứ nhìn mãi để tin rằng sự thật là vậy, anh là chồng của ngừoi khác. Em ra về bác cầm tay em vừa đi vừa nói " chúng mày mà nên duyên thì giờ mày đã là con dâu bác rồi" lúc ấy e chỉ muốn ôm bác và khóc thật to thôi anh ạ, nhưng làm sao mà làm vậy được chứ đúng k anh. Nhưng câu nói của bác nó cứ lởn vởn trong đầu em, làm e k thể chịu đựng nổi nữa anh ạ, lâu lắm rồi em chưa thấy mình mệt mỏi như hôm nay, miệng e k còn vị gì, nước mắt thì cứ chờ sẵn , e đang đi tự nhiên giật mình vì rơi nước mắt. E không muốn làm gì ngoài việc nằm khóc và nhớ về kỷ niệm của chúng ta, nghe những bài hát mà trước anh hát tặng em. Bây giờ e phải làm sao đây anh, anh bảo hâm của anh , anh biết em mạnh mẽ mà, nhưng giờ đây e k mạnh nổi nữa rồi anh ơi. "Hâm của Anh thấy khó thở và đau lòng lắm Anh ạ"