Bình luận

Đơ hết mấy giây trước màn hình mới viết được ra những dòng chữ này. Cố lên anh ơi. Anh phải thật mạnh mẽ trong lúc này. Để anh trai của anh bớt lo lắng, an tâm mà điều trị. Còn ba của a nữa. 2 người mình thương yêu nếu đột ngột rời xa mình thì chẳng có ai chịu nổi. Có chăng chỉ là giả vờ. Thật tâm mong anh trai của anh sẽ khỏi bệnh. Gia đình hạnh phúc bên nhau. Cũng sẽ mong những loại thuốc bây h có thể trị dứt điểm căn bệnh quái ác đó để chẳng ai phải đau khổ vì nó nữa
Mấy hôm nay đọc toàn mấy bài buồn buồn nhỉ. Đọc xong lại thấy nhớ ông nội mình quá. Từ khi phát hiện bệnh cho tới lúc ông đi thì chưa đầy 2 tháng. Ông bị ung thư dạ dày,nó hành hạ ông mình suốt gần 50 năm,nhiều khi đau ông phải tự tiêm,uống kháng sinh và thuốc giảm đau liều cực mạnh,cho tới lúc k chịu đc nữa thì bác sĩ nói rằng tất cả các bộ phận trong ng ông đã gần như là hỏng hết rồi ,có phẫu thuật thì cơ hội % cũng k cao( ông 80t r). Thế mà phẫu thuật lại thành công,nhưng ông cũng k trụ dc lâu,mấy hôm cuối cùng nằm ở viện,lúc mào ông cũng cười,rồi ông nói 1 câu mà mình nhớ mãi " bố chịu đựng gần 50 năm vậy là đủ rồi,giờ bố k còn sức nữa đâu,nếu bố có mất thì cũng cấm đứa nào đc khóc,tiền bố dành đc thì để lo ma cho bố,sống tới 80t rồi bố chả tiếc gì nữa,chết cũng đc rồi",ôg nói xong mà k ai dám nhìn vào mắt ông.những hôm cuối đời mình k đc chăm ông vì bận thi,giờ ông mất cũng gần 2 năm rồi điều mình hối hận nhất chính là k thể chăm ông những ngày cuối đời,càng k thể hiện tình cảm trc mặt ông,ông đau thì chỉ biết đi ra 1 chỗ mà khóc,còn trc mặt thì k có 1 tý cảm xúc gì,vẫn cứ phải bình thường.thậm chí khi đưa ông về nhà vẫn k dám khoc trc mặt mọi ng. Nhiều khi nghĩ lại thấy bản thân mình tồi tệ quá. Đọc xong bài của các b bỗng dưng thấy đỏ mắt rồiiiii
Đối với những người bị ung thư, sự lo âu thường khiến họ suy sụp, tuyệt vọng. Nhưng a cậu mạnh mẽ lắm, a cậu nhận ra rằng: dù ngày mai hay sau này nó ra sao tôi sẽ không sợ hãi, cứ sống sao cho vui vẻ, lạc quan yêu đời thì sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn, mạnh mẽ hơn đó cũng là 1 động lực để chống chọi lại căn bệnh.
Em rất phục những người như anh trai anh và hai bác viết Cfs trước, nghị lực và sự lạc quan của các anh rất phi thường, có những người sống để lại cho thế nhân những dấu chân in đậm trong hồi ức, không bị thời gian phủ bụi. Rất muốn gặp được một trong ba anh ấy một lần.
Em hiểu được cảm giác của anh/chị bây giờ như thế nào vì em cũng đã từng nằm trong hoàn cảnh như thế này :D và đúng hơn là ba em, chính ba em đã bị bệnh ung thư máu và mất được 3 năm hơn rồi. Chữa chạy mọi thứ thuốc hễ ai chỉ là cả nhà đều cho ba uống cả tưởng chừng cứ vào máu vào tiểu cầu đều đặn sẽ kéo dài đc sự sống cho ba dù 1 2 năm cũng đc nhưng không, chỉ đc 6 tháng. Ngày biết ba em mắc phải bệnh em chỉ mới là một cô học sinh lớp 7 thôi, cái tuổi hồn nhiên cái tuổi đang phát triển và rất cần sự quan tâm từ ba từ mẹ, em buồn lắm chứ, khóc nhiều lắm, cả nhà ai cũng chuẩn bị tinh thần hết cả rồi vì biết chắc sớm muộn gì ba cũng ko khỏi. Em nói ko phải em thiếu hi vọng nhưng 10 người may ra 1 người ghép tủy thành công. Đau đớn buồn tủi lắm, từ lúc ba em ngã bệnh là em suy sụp tinh thần, tối nào cũng khóc, lên trường em cũng khóc, khóc vì chuyện gia đình, khóc vì buồn tủi sợ ba xa mình. Đến bây giờ mỗi lần xem lại ảnh của gia đình em chẳng kìm đc nước mắt. Thật sự em rất nhớ ba, mọi chuyện ở nhà bây giờ em càng lớn em lại càng thấy tủi thân. Nhìn ra xã hội bạn bè có cả ba cả mẹ dẫn đi chơi còn nhìn lại mình ... Nhưng mà thôi tự an ủi bản thân chứ cũng chẳng làm đc gì cả :), giờ có khóc đến ngất đi nữa ba cũng chẳng tỉnh lại. Thương ba :) Em thương chủ thớt, cùng một nỗi đau mất người thân vì căn bệnh ung thư máu, hàng trăm hàng nghìn lượt cmt chia sẻ không biết anh/chị có đọc được cmt của em không nhưng em vẫn hi vọng sẽ có phép màu nào đó đến với anh trai của anh/chị :D .Mạnh mẽ lên nhé! :D