Bình luận

Nói thật với các bạn nhá yêu ai thì phải nói ra cứ để trong lòng làm gì , thời buổi bây giờ thích là phải nói ngay ko con khác nó cướp mất ngay, tôi thích 1 bạn nữ từ hồi 5 tuổi đang học mẫu giáo , tôi nhớ từng cái cấu véo của bạn ấy. ko hiểu sao lúc đấy tôi lại ko nói thích bạn ấy , đến bây giờ thì ko biết bạn ấy ở đâu mà tìm để thổ lộ.Nhớ lắm người con gái đầu tiên của tôi
Yêu đơn phương như cờ hó gặm xương Gặm không tiếc thương mà nỏ được tý dinh dưỡng gì :) Như em 10 năm có khi chó cũng đi mấy đời rồi em ạ
Thôi em ah trời k lấy không của ai cái gì đâu như a đây này a đã mất người cgai a yêu thương nhưng ông trời lại bù cho a 1 chàng trai yêu thương a vô cùng hạnh phúc lắm em ah :v
Tao góp ý nhé . Ý kiến của tao là như này ,nếu tao nói ra có mất lòng ace thì tao cũng chịu, tại vì tao chỉ muốn đóng góp một chut ýkiến cho ace biết là tao cũng là một người có ý kiến. Đấy nói tóm lại là tao góp ý vậy thôi còn ace hiểu hay không thì cũng không biết . Mong ace hiểu là tao cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến thôi. :V cảm ơn đã lắng nghe ý kiến của t. t cũng mún góp ý vậy thôi !!
Bạn nói bạn là nữ phụ trong câu truyện của 2 người họ... nhưng biết đâu cũng có một anh nam phụ luôn dõi theo bạn thì sao =)) hãy quay đầu và tìm kiếm xung quanh bạn xem nhé!!! Chúc bạn sớm tìm được anh nam phụ đó nhé. Hiuhiu :*
Ừ. Yêu thầm hay lắm. Nhưng chỉ nên giữ trong lòng thôi :) Khi ngta đã k có tc với bạn thì cho dù bạn làm gì thì ngta cũng k chấp nhận bạn đâu kể cả chân thành và thật lòng.
# 1111 Có phải tôi lại sai rồi không... Tôi học NEU khóa K1223, tôi ra trường và đi làm. Tôi và cô ấy quen nhau tình cờ trong những hôm cuối cùng cô ấy làm cùng chỗ làm. Tôi chuyển công việc xuống phòng dưới để tiện làm việc cũng như trao đổi công việc mới cấp trên. Và ngày đó tôi tình cờ gặp cô ấy, một cô gái theo tôi là hồn nhiên trẻ con hết mức. Tôi lẻ loi ở một góc làm công việc mà chỉ có mình tôi làm đc, nó liên quan đến chỉnh sửa NEU. Nhưng tầng của cô ấy thì mọi ng làm công việc khác. Tôi ấn tượng cô ấy trong một lần cô ấy chêu ng chị sinh năm 85. Khi bài hát "Chưa lấy CK" cất lên! Tôi đã cười sái cả quai hàm. Rồi tôi kb face, nói chuyện, khi biết rằng cô ấy cũng để ý đến tôi. Thậm chí cô ấy còn biết tôi k đi hát karaoke và buổi liên hoan, mà tôi thì chẳng còn biết cô ấy ở đâu!! Nhưng cái gì đến cũng đến, cô ấy chia tay người yêu cũng vì mỗi lần cô ấy im lặnh ng yêu cô ấy cũng im lặng. Trong một lần giận dỗi, tôi đã im lặng 2 hôm, vốn nghe lời đứa em gái là 1 tuần cơ. Đứa em tôi nó bảo anh cứ tin em đi. Tôi định làm theo nhưng nghĩ ntn đến ngày thứ 2 tôi định làm 1 video xin lỗi cô ấy bằng những tờ giấy tôi đã phải làm trộm nó ở nơi tôi làm việc, mặc kệ cho những ng xung quanh nghĩ gì về tôi, là lớn r mà như trẻ con. Khi tôi nói chuyện mới bạn cô ấy thì bạn cô ấy bảo tôi là sao anh lãng mạn thế, em GATO lắm luôn! Tôi cười và nghĩ rằng cô ấy sẽ hết giận sau khi nghe tôi làm thế. Nhưng không! Cô ấy ngay khi xem xong đã hoàn toàn nổi giận và bảo tôi quá trẻ con, " Anh có biết suy nghĩ k thế? Anh trẻ con quá rồi đấy, anh là người lớn mà. Và em cũng đâu phải người yêu anh đâu mà anh làm thế." Nhưng cô ấy đâu hiểu rằng:" Chỉ mới cô ấy tôi mới làm nhiều đến vậy, tôi muốn làm cô ấy vui, tôi muốn chứng tỏ mình có thể vì cô ấy mà làm nhiều việc, tôi có thể hy sinh tất cả cho cô ấy, sống vì cô ấy, dù mới chỉ là tình cảm đơn phương." Nhưng mới tôi thì tôi đã coi cô ấy là cuộc sống của mình rồi. Nhiều lần tôi bị đuổi, nhưng tôi vẫn vô duyên k đi. Chứ thực ra lúc đó cười mà lòng đã muốn đi lắm rồi. Vì cô ấy, vì lo cho ấy, vì muốn mua cho ấy chút gì đó để ăn khi cô ấy k đi lại đc bị ngã. Tôi cũng có giới hạn của mình chứ, tôi cũng có cuộc sống của tôi. Có lẽ cô ấy k thích tôi, cũng có thể cô ấy mong chờ 1 điều gì đó từ tôi, hoặc cũng có lẽ cô ấy cần thời gian để chấp nhận. Nhưng giờ sau những gì tôi làm vì cô ấy nhận lại tôi chỉ có câu:"Là Bạn bè bt đi có phải tốt k??" Tôi vốn là người thích vui vẻ, tính trẻ con dù đã đầu 30 đít chơi vơi. Khi tôi đã thích 1 ai thì tôi có thể làm tất cả cho người đó, tôi có bỏ cả công việc đang làm để đến đón cô ấy. Tôi có thể xin nghỉ cả ngày để làm video cho cô ấy vui dù công việc tôi đang gập đầu. Tôi có thể đứng chờ cô ấy hàng giờ mà trả cần gặp cô ấy. Đơn giản vì đứng đó, nhìn con đường cô ấy đi hàng ngày, nhìn lên phòng cô ấy, rồi hồi tưởng lại cuộc nói chuyện tôi cũng thấy nhẹ nhàng và thanh thản rất nhiều. Có lần cô bảo anh rảnh nhờ! "Anh chỉ rảnh mới em thôi!"... Nhưng giờ thì sao??? Cô ấy kêu nói chuyện mới tôi đau đầu, trách tôi suy nghĩ trẻ con, kêu tôi hãy làm bạn bè bt đi! Làm bạn đc ư? Đồ xấu xa! Tôi có thể vì em đứng trc cả Đât Nước này mà hô to: " Tôi thích em! " Em có dám đứng tôi nói: " Em thích tôi không? " Tôi có thể vì em mà gạt bỏ tất cả công việc đang bộn bề để đến mới em 1 phút. Em có thể vì tôi mà hỏi thăm: "Anh có mệt k? Không?" Vậy giờ tôi chấp nhận lời làm bạn em là đúng hay sai??? Các bác giúp em phát!
Đồng cảm. Cũng yêu thầm từ cấp 2 và đến giờ cũng 9năm rồi...người mà chỉ cần nhắc đến tên thôi cũng đủ tim đập loạn nhịp. Nhưng giờ...chỉ biết lặng nhìn anh ấy cùng cô gái anh yêu hạnh phúc cùng nhau, k còn cảm giác đố kị hay tức giận nữa vì biết rằng anh vẫn ổn và hạnh phúc là đủ. Yêu đơn phương là chỉ biết ngắm họ từ xa và k bao giờ có thể với tới được =))) Học cách buông bỏ...nói thì dễ nhưng bản thân vẫn chưa thể làm tốt được :(
"Nếu bạn thích một người, đừng sợ người ấy biết. Bạn lương thiện như vậy, người bạn thích cũng không quá tệ đâu. Thế nên đừng sợ sau này hai người không thể làm bạn, đối phương xa cách bạn. Thật ra bạn không quá xuất sắc thì người bạn thích cũng tốt được đến mức nào? Thế nên cũng đừng tự ti, người đó chẳng qua cũng là một người bình thường thôi. Chúc cho mọi mối tình đơn phương đều tìm được bến đỗ dài lâu, mong rằng chúng ta đều có thể gặp được lời yêu giản đơn mà chân thành nhất trong cuộc đời bình dị này..."