Bình luận

Vừa đọc 1 bài phân tích tính cách người An Nam của anh Chuối, xong thấy bài của chị.. đúng là bản chất dân mình đố kị ghen ghét lẫn nhau.. mãi changqr bao giờ khá đc.
Và bỏ lại bố mẹ mình ở quê nhà? Riêng mình thì sẽ chả bao giờ. Có những cái mà tiền chả làm được gì. Bỏ hẳn gđ quê hương phía sau để đạt đc thành công mình k thể. Mỗi người 1 quan điểm nhưng chắc mình chả đi xa vài năm làm ăn được :)) có thể k giàu như người khác nhưng mình có được vài thứ khác.
Cảm ơn chị đã chia sẻ. Đọc bài viết của chị em thấy khá đồng cảm nhất là đoạn mơ ước kiếm được việc văn phòng dù đó là việc gì cũng được. Nếu chị không ngại thì có thể inbox em, có gì hè em sang Anh chơi thì mình đi cà phê nói chuyện được không ạ.
Nói chung là " Trên con đường thành công không có vết chân của kẻ lười biếng "... Chị kể mà k phân tích..
Tóm lại: Truyện dài quá, thành công không dành cho kẻ lười biếng nhưng tóm tắt 10 năm trải nghiệm của chị quá chung chung, văn của chị chắc tệ lắm...
Chị gì ơi ơi, chị lại làm dân tình tò mò rồi. Chị kể chuyện ty của chị cho dân tình nghe đi chị ?, Có nhiều ng hóng hớt lắm đó ?
Bài của chị em chưa thấy gì là đặc sắc cả?? Nội dung hành trình 10 năm lập nghiệp nhưng em chưa thấy chị ghi rõ về 1 vấn đề nào cả?? Toàn chung chung, nói chung là bài viết trung bình khá, 6 điểm -_- :3
Tóm tắt gọn cho ai lười đọc : Truyện thật dài, nhưng mọi vất vả khó khăn,vấp ngã đều có giá của nó......cuộc sống của chị này đã chứng minh điều đó các bạn ạ