Bình luận

Cái gì cố quá cũng không được. Hãy để cô ấy đi đi thớt :) 1 Cái kết sau này: chủ thớt làm giám đốc công ty mà chồng của nyc đang làm nhân viên. Và thớt ez trả thù rồi :v :v
Khi mà hai bạn đang cố gắng xây dựng chút hạnh phúc con con thì ngoài kia bao thanh niên đang manh nha chia tay người yêu để trốn vụ quà cáp 14/2 & 8/3. Đúng là cuộc sống không giống cuộc đời, chẳng biết khuyên gì, nếu có thì hãy thử thêm một lần nữa đi bạn, tìm được người yêu và hiểu mình đâu dễ.
Cô ấy cần 1 bờ vai vững chắc để dựa dẫm , mà a nhảy như thế dựa vào để sml à :)) Nói vui vậy thôi, chứ em chả có tý kiến thức nào, còn chả bằng a, nói vài lời để a tham khảo , ca này khó quá chuyển tuyến .
Hiến cho anh 1 kế này,đc ăn cả ngã về không.Mai mang sổ đỏ đi cắm phang ngay con 3 càng 142 (14/2) nếu về thì thừa tiền giúp cô gái trả nợ cho a trai và bme cô ấy còn cho a cưới luôn.Nếu không về thì viết cfs lên đề ae Neu cfs đc biết mà cứu giúp a nhé.Hơn 900k ae Neu Cfs luôn ủng hộ anh.1 like để a đấy đc may mắn nào các bạn :v
Chuyện của anh chị cũng khá giống chuyện của em. Em cũng lựa chọn chia tay ny. Em nghĩ anh nên dứt khoát đừng đến tìm chị ấy nữa. Anh khổ 1 thì chị ấy khổ tận 10. Tốt hơn cả là về quê và tìm người khác phù hợp với anh hơn! Chúc anh sớm tìm đc hp!
Làm bạn thôi nhé. Lớn rồi.. Tình yêu phải cần thời gian và sự cố gắng của cả 2 mới có thể hình thành đươc. Không phải như con nữa mà cứ dăm ba câu là yêu được.. Lớn rồi. Có yêu bạn thì 2 ng cũng phải biết vì nhau nhé. Cố gắng cho cả 2 như vậy mới bên lâu được. Còn không nhanh rạn nứt lắm. Mà có yêu thì cũng đừng bỏ bê học hành nhé.. Học hành bây giờ quan trọng lắm đây, học để kiếm cái nghề cho mình. Kiếm đc vài đồng cho cái gia đình nhỏ bé sau này.. Vậy là được r. Bố mẹ bạn bè đều tin c.. Vậy hãy cố gắng lên nhé. Yêu 1 ng lâu còn hơn là lâu lâu yêu nhiều người.. Vậy nhé.. Cố lênnnn Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi. Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên đời này. Dù có sâu đậm bao nhiêu, có khó khăn thế nào thì tình yêu rồi cũng phải phai nhạt theo thời gian. Vì bản thân tình yêu vốn dĩ bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc ở thời đại nào cũng chỉ mang tính thời điểm cho nên lẽ dĩ nhiên mà tình yêu cũng chỉ có thế tồn tại ở một khoảng thời gian nhất định như vậy. Đến hòn đá còn có thể mòn, huống gì là lòng người dành cho nhau. Việc ai đó bỗng nhiên không còn yêu mình nhiều nữa, thực ra không hề đáng trách như chúng ta vẫn tưởng. Vấn đề là ở chỗ, khi người ta rất khó khăn mới có thể sở hữu được một món đồ đẹp, thì dù sau này họ có rất nhiều món đồ mới mẻ và hiện đại hơn, họ vẫn sẽ giữ lại món đồ cũ đó bên mình như một kỷ niệm quý giá trong cuộc đời. Tình yêu cũng thế, vấn đề không phải yêu nhiều hay ít, lâu hay dài mà quan trọng là đối phương có thật sự xem trọng những khoảnh khắc và tình cảm lúc bên mình hay không. Giống như người ta vẫn hay nói rằng hết tình thì còn nghĩa. Một mối quan hệ yêu đương chấm dứt, nhưng ở đó vẫn còn đọng lại biết bao nhiêu tình cảm và sự hy sinh mà đối phương dành cho mình thì hẳn nhiên người biết xem trọng tình nghĩa sẽ chẳng thể nào mà dễ dàng ra đi được. Cho nên, tuy là chuyện ai đó bỗng nhiên không yêu mình nhiều nữa không đáng trách. Nhưng chuyện họ nhẫn tâm rời bỏ mình thì lại đáng trách vô cùng. Đó là khi họ chẳng màng đến những thứ mình đã dành cho họ, chẳng màng đến những ngày mình bên họ vượt qua mọi gian khó. Tất cả với họ đều chỉ nhẹ như gió, còn đối với mình mà nói thì lại đặt nặng quá ở trong lòng. Nhưng trên đời này vốn tồn tại những chuyện không thể thoả hiệp như vậy, chúng ta chẳng có cách nào khác ngoài việc thở dài cho qua. Những người đã xa, ta chẳng thế cứ mãi trách cứ họ bởi dù sao thì những người sắp và đang đến nhất định họ sẽ cùng bù đắp lại những khoảng trống đó trong lòng ta. Kiên tâm và bình dị, yêu thương và ở lại bên ta cho đến cuối cùng. Cho dù có thể họ chẳng yêu ta nhất, cũng có thể không phải người ta thương nhất trên đời này....
chả biết khuyên sao thôi cạn chén bác ạ :) e vs bác và rất nhiều ae cũng rơi vào hoàn cảnh ấy. Ai rơi vào thì hiểu nó khó khăn như nào, nhưng nhận ra để cô ấy theo mình thì mình cho cô ấy dc j ko. Còn trẻ thôi chà biết nói j nữa dc ngày nào hay ngày đó,bước tiếp đi bác. Cạn vs bác 1 chén :)
Điều quan trọng và cần thiết nhất đối với chị ấy là sự cố gắng của a trong sự nghiệp. Chỉ tiếc rằng a chưa nhận ra điều đó. Giờ ko biết còn kịp ko nhưng a hãy thôi nhảy việc, ổn định hơn và trở thành 1 chỗ dựa vững chắc cho chị ấy. Thay vì nói yêu nhiều thì hãy biến tình yêu thành nghị lực đi a trai ak... :))
T góp ý nhé . Ý kiến của t là như này ,nếu t nói ra có mất lòng ae thì t cũng chịu, tại vì t chỉ muốn đóng góp một chut y kiến cho ae biết là t cũng là một người có ý kiến. Đấy nói tóm lại là t góp ý vậy thôi còn ae hiểu hay không thì cũng không biết . Mong ae hiểu là t cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến thôi :))
Cho anh một câu ntn: Chỉ cần em quyết tâm 1/10 thì anh sẽ cố nốt 9 phần còn lại. Ny của anh giờ ko còn cố gắng vun đắp cho tình yêu của anh với chị ý rồi. Mặc dù biết là vẫn còn yêu nhưng mà tôi nghĩ là rất ít, cộng thêm áp lực từ gia đình thì không ai có thể chống lại được rồi. Mọi lời níu kéo của anh là vô ích nếu cô ấy ko còn quyết tâm nữa. Anh cũng quên việc nói chuyện với phụ huynh đi vì e rằng giờ muộn rồi, muốn mình là một người đàn ông có thể tin tưởng được, có thể để cho ngta gửi gắm con gái họ cho anh thì nên làm việc đó từ sớm. Tốt nhất anh nên bỏ đi, quên đi và tìm người mới, giúp đựơc người cũ đến đâu thì giúp. Tôi biết là sẽ rất đau, vì tôi cũng đã trải qua rồi
Nếu a yêu ng ta thật lòng thì nên để ng ta đi, c ấy cần có 1 ng đàn ông có lo lắng cho c ấy. Thật sự thì theo bài viết này, e thấy c ấy đg phải lo lắng cho gd, cho a trai, r cộng cả anh nữa. Quá mệt mỏi. Với cả a là đàn ông nay đây mai đó nhảy lung tung nv thì k có cơ sở j để nói là, a có thể làm c ấy hp.
Thật khó đưa ra lời khuyên trong tình huống này. Con gái nói chung khả năng chịu áp lực kém hơn con trai, kể cả a quyết định chia tay thì chị ấy vẫn khổ vì vẫn còn yêu anh. Vậy nên đã là đàn ông phải chịu trách nhiệm tới cùng, không đc trốn tránh. Nếu đã cố gắng hết sức thì dù kết quả thế nào cũng không hối hận.